Video đăng bởi tại Sex Loạn Luân

Full clip bố dượng và con gái làm tình. Đóng góp bởi vietphimsex. Phim sex có nội dung liên quan đến anal, cumshot, facial, sex, teen, fucking, hardcore, tits, boobs, babe, ass, blowjob, amateur, asian, oral, babes, chinese, japanese, japan, taiwan.

Tôi ghét dượng ngay từ lúc gặp ông lần đầu tiên. Tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi chỉ mới lên 7 tuổi thôi. Mẹ tôi vừa mới ly dị với Ba tôi, và đó cũng là lúc mà tôi cảm thấy cô đơn nhất, tôi thù ghét mẹ tôi đã bỏ cha tôi để lấy ông và tôi vẫn còn giữ hoài cái ý nghĩ này trong đầu .
Càng lớn lên tôi càng căm thù dượng , tôi chỉ biết một điều là cuộc đời tôi bị giao động mạnh bởi cuộc ly hôn của cha mẹ tôi, dù rằng dượng đã đối xử với tôi thật tốt như một người cha ruột đối với con, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi luôn luôn tỏ ra chống đối lại ông.

Tải video địt nhau của SV mới nhất: Tải về

Má tôi và tôi thường có những cuộc đấu khẩu về dượng , nhất là từ khi tôi bước vào tuổi vị thành niên thì tình trạng lại càng tệ hơn, nhưng tôi cũng phải ngạc nhiên là dượng luôn luôn chăm xóc rất chu đáo cho chúng tôi. Mẹ tôi bị bệnh nên bà không thể có con được nữa, tôi nghĩ ông sẽ bỏ mẹ tôi để kiếm con nối dõi, nhưng không, trái lại ông luôn luôn quấn quýt bên mẹ tôi để an ủi và tận tình lo lắng cho chúng tôi. Khi tôi lên 13 tuổi thì ông làm giấy nhìn nhận tôi là con đỡ đầu của ổng, bất chấp sự chống đối và thái độ khinh ghét của tôi, ông vẫn giữ nguyên quyết định này làm tôi đến ngỡ ngàng !

Đến lúc nhận được giấy tờ chính thức thì tôi gào lên với má tôi :

-Tại sao ông làm vậy ? Con không phải là con của ổng ! Con không muốn mang dòng họ của ổng ! Ông ấy không phải là cha con !

Mắt tôi nhòa lệ :

-Má ! Má nghĩ sao chuyện này?
-Bởi ông luôn săn sóc đến chúng mình, ông không bao giờ đánh đập má, không bao giờ đánh con. Mẹ nghĩ là con nên cho ổng một dịp may vì ổng còn tốt hơn cả chính cha ruột con nữa.
-Không đúng vậy! Má không bao giờ cho cha con dịp may được làm một người cha đúng nghĩa. Má đã đuổi ổng đi để vui bề với dượng . Hơn nữa dượng còn trẻ hơn má đến cả 10 tuổi lận!

Má tôi lấy tay làm dấu ngăn tôi lại :

-Liên, vậy đủ rồi. Dượng chỉ lớn hơn má có 6 tuổi thôi! Nhưng điều đó đâu có gì liên quan dến chuyện này. Má xa ba con vì ông ấy đánh đập má nhiều lần, con còn quá nhỏ để biết những gì đã xẩy ra cho má, bây giờ thì con nên chấm dứt chuyện này đi.
-Khi con đủ 18 tuổi con sẽ tìm đến ở với Ba ruột của con. Dượng tạm thời chỉ là người thay thế cha con mà thôi !Con ghét ổng!

Bốp! Tôi cảm thấy nóng rát một bên mặt vì cái tát của má tôi. Tôi lấy tay ôm mặt khóc lớn. Tôi đứng chết lặng trong khi má tôi thì tỏ ra xúc động mạnh bà như muốn tìm lời gì đó dể xin lỗi tôi nhưng tôi đã chạy vội về phòng.

Suốt ngày hôm đó tôi khóc thật nhiều, tôi nghĩ má tôi hết còn yêu thương tôi và dượng là người đã lấy di tình mẫu tử cũa chúng tôi, cũng chính ông đã làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình chúng tôi. Tôi không hiểu tại sao má tôi có thể hành động như vậy được.

*
* *

Khi tôi lên 15 tuổi thì một tai biến lớn xẩy ra làm đảo lộn đời sống của tôi. Má tôi thường đón tôi tại trường học. Ngày hôm đó hơi lạnh, trời lại mưa to gió lớn,tôi đứng đợi ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ mà Má tôi vẫn chưa đến đón, đang đi bộ tà tà về nhà thì tôi thấy xe dượng xà tới:

-Liên! Lên xe gấp ba chở đi. Má con…Má con bị tai nạn giao thông.

Tôi hết bình tĩnh:

-Cái gì ? Dượng nó sao?
-Lẹ lên con…Chúng ta phải tới bệnh viện gấp!
Tôi nín thinh ngồi lên xe của dượng. Trời mưa rét. Dượng cũng yên lặng lái xe. Tim tôi đập thình thịch hy vọng má tôi không việc gì!

Khi tới bệnh viện chúng tôi chạy thẳng vào khu cấp cứu để nhìn má tôi. Vị bác sĩ chờ chúng tôi ngay ngoài cửa phòng với nét mặt buồn bã. Dượng dơ tay cho tôi nắm rồi bước tới trước mặt ông bác sĩ.

– Ông là Trần ?
-Vâng tôi dây. Bệnh tình nhà tôi ra sao Bác sĩ ?
-Tôi sợ bà Phan (tên của má tôi) khó qua khỏi! Bà mất nhiều máu quá!
Người tôi lạnh di , tôi run lên trong khi tiếng dượng như gào lên:
-Không…Trời ơi! Không thể như vậy được…
-Tôi ân hận đã không làm gì hơn được! Vị bác sĩ nói thêm.

Toàn thân tôi bất động, tôi chết lặng nắm chặt tay dượng , ông cũng nhìn tôi với cặp mắt u buồn đẫm nước mắt:
-Đau lòng quá con ơi! Dượng ân hận quá!

Tôi đứng như trời trồng trong vài phút cho đến lúc nước mắt tôi trào ra rơi rớt xuống mặt tôi. Tôi thật xúc động không nói được gì. Dượng choàng tay qua vai tôi như để biểu lộ sự an ủi. Tôi như trong cơn ác mộng , tôi hy vọng mình tỉnh khỏi cơn mộng để nhìn thấy lại Má tôi hiện hữu bên cạnh tôi. Nhưng rồi tôi cũng nhận thức đây không phải là một cơn ác mộng mà đây là sự thật. Má tôi !…Má tôi đã chết…

Sau một hồi lâu bất động, tôi rời dượng . Dượng nhìn tôi với ánh mắt buồn thảm. Mắt ông đã đỏ lên vì khóc. Tôi nhìn ông xúc động. Cuối cùng tôi cũng gào lên thành tiếng:

-Má ơi! Má bỏ con thật rồi sao?.. Không…Trời ơi!

Dượng vội ôm lấy tôi, ổng kéo sát tôi vào người ông như để che chở, bao bọc tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi ôm lấy ông . Cả hai chúng tôi bật khóc một hồi lâu…

*
* *
Sau ngày má tôi chết, tôi như bị rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tôi sụt ký gầy hẳn đi vì không thiết ăn uống gì cả! Hầu như suốt cả buổi chiều tôi tự giam mình trong phòng để vẽ và nghe nhạc. Dượng thì làm việc buổi chiều ,ông làm quản lý cho một câu lạc bộ thể thao, do đó tôi phải coi nhà một mình cho đến lúc ổng trở về khoảng mười giờ tối mỗi ngày.

Dượng và tôi ít nói chuyện với nhau. Tôi vẫn còn cảm thấy tức giận về sự có mặt của ông trong cuộc sống của tôi, khi tôi nghĩ chính ông là đầu mối phá vỡ tình thương của má tôi đối với tôi. Đầu óc tôi luôn luôn nghĩ đến Ba ruột tôi. Má tôi thì bà chẳng bao giờ nói chuyện với tôi về Ba tôi cả. Bà chỉ luôn nói là tôi còn quá trẻ để hiểu về ổng. Tôi nghĩ cũng có phần đúng như vậy vì khi hai người chia tay nhau tôi mới chỉ lên ba tuổi. Rồi cũng kể từ đó tôi không có dịp nhìn thấy ba tôi nữa. Tôi chỉ nghĩ là má tôi không muốn cho tôi gặp lại ba tôi thôi.

Ở trường tôi mất đi nhiều bạn bè do thái độ lạnh lùng của tôi. Tôi như nuôi lòng thù hận trong người. Bọn con trai thì hầu như không có thiện cảm với tôi, nhưng thay vào đó thì tôi lại rất chăm chỉ học hành và nhất là môn hội họa.

Một buổi chiều nọ nhằm ngày nghỉ hàng tuần của dượng , ông lên phòng tôi, nhiều tháng nay rồi ông không lên phòng tôi, lúc đó tôi đang mải mê vẽ, ông gõ nhẹ vào cửa, tôi ngước mắt lên nhìn về phiá cửa nhưng không trả lời. Tôi hy vọng ông nghĩ là tôi không muốn bị ai quấy rầy lúc này, nhưng ông đã mở cửa ra. (Tôi nghĩ lần sau mình nên khoá cửa lại)

-Liên à!
-Có gì vậy dượng? Tôi ngửng lên với nét mặt lạnh lùng.
-Dượng ra phố mua đồ con có muốn đi theo để xem mua gì ăn không? Chẳng hạn vài thứ để nhâm nhi mà con thích đó.
-Không! Con cám ơn dượng. Tôi lạnh lùng trả lời trong lúc mắt không rời khung vẽ.

Tôi thấy ông đứng tần ngần ở phía cửa một lát rồi nói:

-Vậy cũng được, nhưng nếu con có cần gì thì cứ nói cho dượng hay. Dượng là cha con,dượng muốn giúp con…

Tôi ngẩng lên, mắt tôi nhíu lại:

-Dượng ơi! Dượng không phải là ba tôi, dượng chỉ là cha ghẻ tôi thôi!

Mắt ông thoáng buồn :

-OK ! Dượng là ba ghẻ của con, nhưng dượng là người duy nhất còn lại của gia đình con…
-Không đúng ! Con còn ba ruột của con ! Dượng quên rồi sao?

Ông đứng im lặng rồi gật đầu:

-Cũng được đi! Dượng sẽ về liền nhé!

Nói xong dượng đóng cửa lại bỏ đi. Tôi tiếp tục bức tranh vẽ dở, nhưng tự nhiên nước mắt tôi trào ra, nóng hổi chảy suôi xuống mặt tôi. Chẳng lẽ cuộc sống của tơi cứ tiếp diễn như vậy sao?

*
* *

Tại trường, như tôi đã nói do xuống tinh thần, mất niềm tin, tôi mất luôn nhiều bạn bè, tôi ngồi ăn trưa một mình, khi tan học tôi đi bộ lẻ loi về nhà. Tôi nghĩ có lẽ cuộc sống của tôi sẽ tái diễn như vậy suốt quãng đời học sinh trung học của tôi.

Cho đến năm chót của bậc trung học tôi gặp Dạ Lan là đứa cùng học chung ban Mỹ thuật với tôi, tôi thân với Dạ Lan là do làm chung công việc bầu phiếu riêng ban hội họa của nhà trường. Dạ Lan là một cô gái ngổ ngáo, man dại bất cần đời cứ nhìn cô là biết. Tóc để dài, môi tô mọng đỏ, mắt đuợc trang diểm thật kỹ. Đôi chân dài và cách phục sức thật khiêu gợi. Tôi thì lại cảm thấy thoải mái khi ở bên cô vì có thể cô là mẫu người không đạo đức giả.

Một bữa sau khi tan học Lan nói với tôi:

-Nghe này Liên, tối nay mình đi du hí nhéTao nghĩ mày cũng nên tới đó coi cho biết.
-Không được đâu! Dượng tao muốn tao ở nhà tối nay. Tôi làm bộ để từ chối.
-Dượng mày à? Mày nói với tao là mày không hợp với ông mà?
-Đúng thế! Nhưng…
-Thôi bỏ đi nhỏ! Mày phải đến đó. Tụi con trai nhiều đứa được lắm…
-Tao không thích bọn con trai Lan à.
Dạ Lan nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc :
-Bộ mày Lesbian (ĐTLA) hay sao vậy Liên ?
Tôi cười :
-Không phải vậy nhưng hiện giờ tao không thích gặp bọn con trai.
Nhìn tôi một lúc lâu Lan nói :
-Này nhé, mày 18 tuổi đầu rồi, không còn trẻ nữa hiểu không ?
-Tao nghĩ… tao đi được…
-OK ! Vậy tới nghe !

Hôm đó tôi không về nhà và cũng không điện thoại báo cho dượng tôi biết, tôi đến nhà Dạ Lan, nó cho tôi mượn quấn áo. Tôi mặc một cái váy ngắn mầu đen và một cái áo đỏ rộng hở cổ phô bầy luôn cả cái bụng tôi ra.. Dạ Lan ngắm nghía tôi rồi nói :

-Mày phải đeo thêm cái vòng trên mũi nữa, bây giờ bọn con trai thích vậy đó.
-Tao cũng muốn đeo một cái lâu dài cơ !
-Tao quen một gã chuyên sỏ tai và mũi để tao đưa mày tới chỉ trả cho gã chừng 20 ngàn là xong.
-Vậy hả ?
-Đúng, vậy tụi mình đi.
-«Nhất trí» !
-Thôi lẹ lên đi, vì tao còn phải đón vài đứa bạn nữa.

Tối đó chúng tôi họp nhau tại nhà con bạn của Dạ Lan, tên cô ta là Thu Cúc cũng là mẫu người bụi đời , kiểu ‘yêu cuồng sống vội’ như Dạ Lan. Thu Cúc chừng 19 tuổi đang sống chung với một người bạn trai 24 tuổi trong một chung cư. Chúng tôi ngồi đấu láo với nhau chừng mười lăm phút thì chúng tôi lại di chuyển thẳng đường ra bãi biển, có rất nhiều bạn bè đợi chúng tôi tại đó. Lanh quanh một hồi Dạ Lan chỉ cho tôi một gã cao lớn với mái tóc bồng bềnh rồi nói :

-Mày thấy anh chàng kia không ?
-Thấy !
-Đó là gã mà tao giới thiệu cho mày đó.

Tôi do dự, hắn có một khuôn mặt nhiều nét quyến rũ, đàn ông, nhưng trông có vẻ sắc sảo. Hắn đeo một chiếc vòng vàng nhỏ trên môi và một chiếc khác dưới đuôi mắt.

Chúng tôi đi lang thang trong đám đông cho đến lúc một gã cao lớn, tóc dài đến hớt Dạ Lan đi bỏ mặc tôi đứng khoanh tay một mình với hy vọng có chàng nào đó đến nói chuyện.

Tôi nhìn quanh thấy nhiều cặp đang hít cần sa, thuốc lắc, còn gã đàn ông mà Dạ Lan nói định giới thiệu cho tôi thì cứ chằm chằm nhìn tôi, tôi phải làm bộ ngó đi chỗ khác…

-Chào em ! Chợt một giọng nói vang lên, tôi giật mình quay lại trả lời :
-Chào anh !
-Em tên là gì vậy ?
-Mai Liên, tôi đáp ngắn gọn.
-Còn anh tên Trí. Em là bạn của Dạ Lan à ? Trên tay hắn đang cầm một điếu cần sa.
-Dạ ! Tôi đáp mắt không rời điếu thuốc của hắn. Hắn chìa điếu thuốc ra trước mắt tôi :
-Em có muốn hút một hơi không ?
-Ồ, muốn chứ ! Tôi làm bộ dạn dĩ. Tôi cầm điếu thuốc rít một hơi , nhưng tôi bị sặc ngay. Hắn nhìn tôi ngạc nhiên tò mò :
-Bộ em chưa hít bao giờ à ?
-Có chứ…nhưng lâu rồi…Tôi nói dối hắn, tôi thấy ngay trong ánh mắt hắn như không tin những gì tôi nói.
-Mình đi dạo một chút nghe ?
-OK !
Chúng tôi bước bên nhau, hẳn chuyển điếu thuốc đang cầm ở tay cho một người bạn đứng gần. Cả tôi và hắn lặng thinh bên nhau. Đêm ngoài bãi biển hơi lạnh, tôi giữ cho mái tóc khỏi bay rối bời. Tới một đoạn tối vắng, hắn đề nghị :
-Tụi mình ngồi trên kè đá này nhé !

Chúng tôi ngồi xuống bên nhau trong im lặng, tôi thấy hắn và tôi chẳng có đìểm nào hợp nhau cả. Tôi không tin là tôi có thể đến nơi này được thay vì tôi ở nhà thoải mái. Tôi nghĩ dượng chắc đang lo lắng cho tôi, nhưng tôi bất cần…
-Em thuộc típ (type) con nhà lành hả ?
-Anh nói sao ? Tôi giật mình hỏi lại.
-Anh hỏi em là em thuộc loại gái con nhà lành hả ?
-Không đúng hẳn !
-Anh cũng nghĩ vậy. Em còn trinh phải không ?
-Chuyện đời tư mà…Tôi làm bộ tỉnh bơ bất cần.
-Em thuộc loại con nhà lành. Hắn cười rồi tiếp. Vì dân bụi đời chẳng cần phản đối câu hỏi như vậy.

Tôi cảm thấy không được thoải mái, nhưng tôi đang cần có hắn ở bên tôi, tôi chưa bao giờ trò chuyện với một gã con trai nào lâu như thế, vậy mà khi thấy gã để ý đến tôi, tôi cũng cảm thấy đôi chút thỏa mãn.

Trí ngồi sát lại gần tôi hơn, hắn choàng tay qua người tôi, tôi không phản đối mà cứ để hắn tiếp tục trò chơi của hắn. Hắn nghiêng người qua, hai tay ôm lấy mặt tôi, để cho mắt tôi nhìn thẳng vào mặt hắn, hắn hơi cúi xuống và hôn lên môi tôi.
Tôi hé môi ra để tiếp nhận cái hôn ướt át của hắn.

Chúng tôi hôn nhau thiệt lâu, miệng hắn không rời môi tôi còn tay hắn thì lòn vào trong cái áo hở cổ của tôi mà mân mê đầu vú tôi. Tôi thấy hơi thích thú nhưng tôi vẫn cảm thấy như trống trải vì tôi không yêu hắn. Thiên địa qủy thần ơi ! Tôi hoàn toàn không hiểu gì về con người của hắn cả ! Đến với hắn tôi chỉ muốn tìm một cảm giác lạ, tôi biết như vậy là không đứng đắn, nhưng tôi vẫn cứ mặc kệ để cho hắn tiếp tục vui đùa với thân xác tôi !

Môi hắn lúc này đã di chuyển dần xuống cổ tôi, cùng lúc tay hắn kéo tuột chiếc áo tôi xuống, tôi không biết phải làm gì, rồi tôi buông thả để mặc kệ hắn cởi áo tôi ra. Chiếc áo vừa tuột ra khỏi người tôi là môi hắn tham lam ngậm lấy núm vú tôi mà mút chùn chụt hết bên này qua vú bên kia như một em bé đói sữa vậy. Tôi cảm thấy nhột nhạt ở hạ bộ nhưng tôi biết đó chỉ là cảm giác ham muốn tình dục hơn là tình yêu.
Khi tôi nhận thức được thực trạng thì bàn tay Trí đã kéo cái váy của tôi lên cao, tay còn lại hắn tuột luôn cái quần lót của tôi xuống, hắn banh chân tôi ra và đưa ngón tay vào âm đạo tôi . Tôi nhăn mặt :

-Ái …đau !

Hắn trấn an tôi :

-Khẽ chứ cưng ! Anh sẽ làm cho cưng sướng !

Tay hắn bắt đầu thám hiểm cái lỗ trinh nguyên của tôi, cơn đau như vụt biến đi nhưng vẫn còn hơi nhức nhối đâu đó. Trí rút ngón tay ra khỏi lồn tôi kéo theo những giọt nước dâm đã ướt nhẹp trong tôi, hắn đưa tay vào mồm mút ngon lành. Tôi nhìn hắn nếm dâm thủy của tôi mà mỉn cười thích thú. Hắn cười nham nhở :

-Nước nôi của em nhiều và ngon quá ! Anh biết em còn trinh mà !

Tôi không nói gì cứ để hắn tiếp tục vì thực sự sau cái màn sào khô (tuy ướt át) đó tôi cũng cảm thấy nứng quá rồi, còn hắn thì dư biết là ngựa đã thuần . Hắn sẽ «chơi» tôi, nhưng tôi bất cần. Hắn cầm cặc hắn đặt ngay vào cửa mình tôi rồi hắn hẩy đít tới. Tôi đau quá la lên thất thanh. Trí lấy tay bịt miệng tôi lại, hắn sợ có ai nghe thấy tôi la mà tới can thiệp chăng. Rồi hắn bắt đầu nhấp mạnh. Hắn đã phá trinh tôi …

Tôi từng nghe tụi bạn nói làm tình chỉ kéo dài 5 phút, tôi không tin cho tới đêm hôm nay.Trí rên lên nho nhỏ nghe như tiếng gầm gừ của loài thú. Tôi cảm thấy con cặc cương cứng của hắn chọc tới lui trong tôi. Hắn không mặc áo mưa !
Đồ quỷ thật (tôi thầm nói) nhưng cũng may tôi đã uống thuốc ngừa thai. Tôi không muốn hắn ra trong người tôi, tôi làm bộ hốt hoảng :

-Cho ra ngoài nghe ! Tôi không uống thuốc ngừa…

Trí tiếp tục gầm gừ rồi bất chợt hắn rút vội cặc ra và phóng tinh bừa bãi lên bụng tôi. Tôi nhận những tia khí nóng hổi bắn vào da thịt tôi và tôi ngồi bật dậy. Tôi muốn bỏ đi còn Trí thì sau khi ra, thỏa mãn hắn kéo cái fermeture quần lên miệng lảm nhảm :

-Trời ! Đã quá, lồn em bóp quá! Lâu rồi anh chưa được chơi gái trinh, em ngon thiệt!

Hắn vuốt tóc tôi, móc lấy ra một cái khăn giấy trong bót của tôi cần thận lau chùi những giọt tinh khí nhễu nhão trên bụng tôi. Hắn cười:
-Sorry! Anh tưởng em dùng thuốc ngừa rồi chứ.
-Không , tôi không uống! Tôi nói dối hắn.

Tôi mặc lại quần áo, sau khi điều chỉnh lại cho khỏi sốc sếch, chúng tôi đi trở lại phía bãi biển nơi nhóm bạn đang quây quần bên nhau cạnh đám lửa tàn, bọn chúng vẫn đang chuyền tay nhau những chai rượu bia và nhửng điếu thuốc cần sa. Trí đi thẳng về phía mấy em choai choai khác nhưng tôi cóc cần để ý tới hắn nữa.

Cuối cùng tôi cũng trải qua đuợc một kinh nghiệm yêu đương, điều mà tôi đã nhiều lần nghĩ tới và cũng mong muốn được nếm mùi tình dục. Giờ thì cái gì phải đến đã đến với tôi rồi. Tôi cũng chẳng ân hận gì cả!

*
* *
Thật khuya đêm đó Dạ Lan chở tôi về nhà, nó huyên thuyên kể câu chuyện tình một đêm của nó cho tôi nghe, nhưng đầu óc tôi thì như đi vắng,tôi chẳng màng gì đến chuyện của nó cả. Chợt nó hỏi tôi :

-Sao, thằng Trí ‘chơi’ mày rồi hả?
-Ừ!
-Sao ? Được không? Tao nghe nói nó nghề lắm mà!
-Cũng OK! Tôi nói cho qua.
-Chỉ OK thôi à? Kể tao nghe đi Liên.
-Chuyện đó không như tao tưởng!

Dạ Lan phá lên cười:
-Dĩ nhiên lần đầu bao giờ cũng vậy, tao biết mà!
-Nhưng ít nhất cũng phải thỏa mãn chứ! Tao chẳng thấy thỏa mãn chút nào!
-Chắc chắn là vậy, tại mày chưa quen làm tình. Khi mày đã quen rồi, mày sẽ thấy thỏa mãn, sướng khoái!

Mắt tôi nhìn vào bóng đêm của con lộ. Tôi im lặng không nói gì nữa.

*
* *

Khi Dạ Lan thả tôi xuống trước cửa nhà, tim tôi như trùng xuống, tôi thấy xe của dượng còn nằm trên lối đi. Mở cổng ra tôi chậm chạp buớc vào trong nhà hy vọng dượng đã ngủ rồi, nhưng tôi lầm, ông còn thức đợi tôi. Ông ngồi tai phòng khách nheo mắt lên nhìn tôi.

-Con đi đâu vậy?
-Đi chơi !
Giọng tôi cấm cẳn, rồi tôi bước qua trước mặt ông để đi lên lầu.
-Liên, trở lại đây. Dượng muốn nói chuyện với con !

Tôi dừng chân từ từ quay lại phía ông. Tay tôi chống nạnh như sẵn sàng chờ đợi ông giảng đạo đức.
Ông đứng dậy đi lại phiá tôi. Tôi nhìn thẳng vào ông không chút sợ hãi. Thân hình ông cao lớn, nhưng tôi không sợ.
-Con đi chơi với ai mà không kêu điện thoại về nhà cho dượng biết con ở đâu ?
Tôi phản đối :
-Dượng nhớ là con 18 tuổi rồi , con đã trưởng thành rồi ; Dượng đừng quên vậy !
-Dượng biết con đã lớn rồi nhưng con phải biết là con đang sống trong nhà này, con phải nghe lời dượng chứ !
Cơn giận trong tôi bùng lên :
-Dượng hãy cho tôi yên đi! Tôi đã nói với dượng nhiều lần rồi, dượng không phải là Ba tôi. Tôi có quyền làm những gì tôi thích chứ!
Ông gật đầu :
-Nhưng…dượng là ba của con, con cũng dừng quên là dượng đã thừa nhận con là con nuôi cũa ba mà…
-Dượng , tôi chưa bao giờ nhận dượng là ba tôi cả. Tôi có ba thiệt sự của tôi, dượng cũng dư biết điều dó. Tôi sẽ đi ngay trong đêm nay tìm ba tôi. Ổng sẽ đón tôi trong vòng tay mở rộng…

Mặt dượng rắn lại, ổng chậm rãi:
-Được rồi Liên, nếu con muốn cứ việc tiến tới. Con hãy đi tìm ông ta coi.
-Tôi sẽ làm.. Tôi la lớn rồi chạy lên phòng tôi thu xếp đồ đạc.

Tôi cho vài bộ đồ vào cái túi deo lưng rồi tôi rời căn nhà. Đi được một đoạn đường tới trước một trạm săng, tôi dùng điện thoại di động gọi cho Dạ Lan, may quá nó có mặt ở nhà. Dạ Lan biểu tôi đứng đợi ở đó nó sẽ tới chở tôi đi gặp ba tôi ngay.

Chỗ ba tôi ở cách khoảng 2 giờ xe chạy. Tôi biết địa chỉ của ông là nhờ tôi đã ghi nó trong cuốn sổ điện thoại của má tôi, bà nói với tôi l đã mấy lần liên lạc với ông mà không được. Tôi thì nghĩ bà nói vậy cho xong chuyện mà thôi !

*
* *

Gần rạng sáng thì chúng tôi đến nơi ba tôi ở. Ba tôi sống trong một căn nhà nhỏ tại một quận lỵ cũng nhỏ. Tôi xuống xe và nói với Dạ Lan là đợi tôi cho đến khi tôi ra dấu hãy đi.

Khóac cái túi đeo lưng lên vai, tôi bước thẳng đến căn nhà, tôi cố giữ cho tay khỏi run, vì đã quá lâu tôi không gặp lại ba tôi. Tôi bấm chuông nhưng không có ai trả lời, tôi đợi thêm chừng ba phút rồi lại bấm tiếp. Chợt tôi nghe thấy tiếng đàn bà :

-Tôi ra liền đừng bấm chuông nữa !
Rồi cửa bật mở, một người đàn bà tướng tá đẫy đà đi ra :
-Có gì vậy ?
-Xin bà cho hỏi đây có phải nhà ông Lê Mai không ? Tôi ngập ngừng hỏi.
Bà nhìn tôi soi mói :
-Đúng vậy, có gì không ? Cô là ai ?
-Tôi là…tôi là con gái ổng !
Bà ta nhướng mắt lên như để nhìn tôi cho rõ :
-Vậy sao ! Cô đợi chút nghe !

Bà ta đóng cửa lại , tôi quay qua nhìn Dạ Lan rồi làm dấu cho nó tiếp tục đợi tôi. Chừng vài phút sau cửa lại bật mở, tôi giật thót người lại khi thấy ba tôi

tôi xuất hiện. Ông không giống ba tôi trong trí nhớ nhỏ nhoi của tôi. Râu ông mọc lởm chởm như mấy ngày chưa cạo, người ông nồng nặc mùi rượu, tóc ông điểm bạc rối bù. Tôi hỏi :
-Ba hả ?
-Cô là ai ? Ông hỏi lại tôi.
-Con là Liên, Mai Liên, con của ba đây.
Tôi mỉn cười, nhưng nụ cười của tôi vụt tắt ngay khi thấy vẻ mặt lạnh lùng của ổng.
-Ai ?
-Mai Liên đây ba !
-À, Liên hả ! Con ra sao ?
Tôi đứng đó mắt đẫm lệ, Tôi không có can đảm ôm lấy ông như tôi nghĩ trước đây.
-Con khỏe mà ba. Con có thể đến đây sống vói ba được không ? Ông dượng ghẻ con đối xử không tốt với con…
Ông đảo nhanh mắt về phía sau lưng rồi nó nhỏ với tôi :
-Liên à, ba không thể cho con ở đây được. Ba hiện có nhiều ‘vấn đề’…
Nước mắt tôi trào ra :
-Ba không muốn con ở đây với ba thiệt à ?
Rồi người đàn bà hồi nãy trở ra, có lẽ bà đã nghe rõ chuyện của chúng tôi.
-Này cô bé. Ba cô và tôi đang sống êm đềm với nhau, chúng tôi không thể để cô chung sống ở đây được…
Tôi gào lên giận dữ :
-Bà im miệng đi, tôi nói chuyện với ba tôi, tôi không nói chuyện với bà.
Ba tôi vội can thiệp :
-Nghe này con, bà ấy dù sao cũng là vợ của ba, con không nên ăn nói như vậy…
Tai tôi như ù đi, tôi thật sự xúc động, máu tôi như sôi sục, tôi lặng đi một lúc rồi không nói một lời, tôi quay đi và chạy thật nhanh đến chiếc xe của Dạ Lan, tôi bật khóc nức nở.. Dạ Lan mở máy xe và vọt đi:
-Chuyện gì xẩy ra vậy hả Liên? Mày OK chứ?
-Mày đưa tao về nhà tao đi, tôi dục nó chạy cho lẹ.

*
* *

Khi Dạ Lan bỏ tôi xuống trước cổng nhà, tôi thấy xe của dượng vẫn còn nằm trên lối đi vào nhà. Tôi tự cảm thấy xấu hổ, tôi biết là dượng bất mãn về thái độ của tôi lúc chiều, có lẽ tôi phải dẹp bớt tự ái đi để xin lỗi dượng.

Tôi bước vào nhà và ngạc nhiên khi thấy cửa không khóa, dượng đang ở trong bếp đọc báo bên ly cà phê. Ông ngửng đầu lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc tiếp tờ báo sau khi lên tiếng hỏi tôi:
-Hình như con không được may mắn khi gặp lại ba con phải không?
Tôi muốn bật khóc nhưng cố nén lại để trả lời ổng:
-Đúng như vậy!
-Thì dượng đã nói trước với con rồi mà!

Tôi quăng cái túi đeo lưng lên ghế salon vươn vai ngáp dài. Dượng rời cái ghế đang ngồi bước lại gần tôi rồi choàng tay qua vai tôi, giây phút đó làm tôi thật mủi lòng:
-Con cứ yên tâm ở đây đi không sao đâu OK?
-Con thật điên rồ!
-Con không điên…dượng biết mà! Chính ra dượng phải cản con đừng để con gặp lại ông đó!
-Con ân hận lắm…dượng à…con thật ân hận …
-Dượng không chấp con đâu…
Ông an ủi tôi cho đến lúc tôi lấy lại được bình tĩnh. Ông lấy khăn chùi nước mắt cho tôi.
Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi có cảm tưởng ông là một người cha thật sự của tôi, tôi đã lầm khi cứ nghĩ cha ruột tôi sẽ đón tiếp tôi đúng nghĩa của tình phụ tử.Dượng mới thật sự đối xử tốt với tôi thế mà tôi chẳng bao giờ coi ông như một người thân cả.
-Bâygiờ con cứ nằm đây để dượng đi làm cà phê cho con uống. Nói xong ông bỏ đi vào bếp. Tôi ngồi đờ đẫn trên ghế salon, rồi tôi nằm xuống. Mắt tôi nặng chĩu, suốt cả buổi tối không ngủ. Tôi thấy ở nhà thiệt là thoải mái rồi tôi từ từ chìm vào giấc ngủ…

-Tỉnh dậy đi Liên…
Tôi từ từ mở mắt, duợng đứng bên cạnh tôi, ông nhìn tôi mỉn cười, tay ông vuốt mớ tóc phủ trên má tôi. Tôi dụi mắt hỏi :
-Giờ là mấy giờ rồi?
-Gần 4 giờ chiều rồi.
Tôi ngồi dậy che miệng ngáp:
-Con ngủ lâu vậy sao? Tôi nhận ngay ra tôi vẫn còn mặc bộ đồ Dạ Lan cho mượn và trong lúc tôi ngủ dượng đã lấy mền đắp cho tôi.
-Con ngủ như chết, duợng nghe được cả tiếng con ngáy từ trong phòng dượng.
Tôi cười bẽn lẽn:
-Con đâu có ngáy bao giờ…
-OK con nói sao cũng được. Giọng ông có vẻ châm chọc. Bây giờ dượng phải đi làm. Dượng đã kho nồi cá trong bếp nếu con đói thì cứ lấy ăn đi nhé!
-Con đang đói lắm này.
-Vậy con dậy ăn đi. Ông mỉm cười âu yếm.
Tôi nắm tay ông để đứng dậy, tôi ngửi được cả mùi nước hoa loại bôi sau khi cạo râu, tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấp úng :
-Dượng , một lần nữa con cám ơn dượng đã ở đây với con suốt mấy năm qua…
Ông lộ vẻ cảm động siết chặt tay tôi:
-Vì dượng là…ba của con mà.
Tôi đặt nhẹ một nụ hôn lên má ông, điều mà từ trước tới nay tôi chưa bao giờ làm, mắt ông như vụt sáng. Tôi như thì thầm :
-Dượng đi làm vui vẻ nghe !
-Cám ơn con, dượng sẽ điện về cho con. Nói xong ông chậm dãi bước đi.

*
* *

Ngày thứ hai, sau buổi học tôi gặp lại Dạ Lan, nó hỏi tôi :
-Sao ? Ông dượng mày có nói gì không ?
-Tụi tao bây giờ ‘friend’ với nhau rồi Tao nghĩ là tao cũng có phúc mới gặp được một ông dượng như vậy !
Nó nheo mắt ngó tôi :
-Thiệt vậy sao. Trái lại tao và ông già không hợp nhau cứ có chuyện hoài.
-Cuối cùng tao cảm thấy dễ chịu hơn, thú thật tao không có tinh thần kể từ ngày má tao mất. Bây giờ thì ổn định rồi !
-Ít nhất cũng phải như vậy chứ ! À nói chuyện đến cha con tao mới nhớ, tháng tới trường mình tổ chức buổi dạ vũ liên hoan để tỏ lòng biết ơn «đấng sinh thành» và cũng là để chia tay bãi khóa đấy !
-Chắc không ? Nếu vậy tao sẽ mời dượng tao tham dự.
-Thật mà, nhưng ba tao sẽ không đến đâu, hơn nữa mày biết đó tao là chúa ghét những buổi dạ vũ xã hội như vậy.Tôi cười lớn :
-Tao biết mày mà, nhưng tao sẽ mời dượng tao tới để tỏ lòng biết ơn ổng !

*
* *

Một bữa vào ngày nghỉ hàng tuần của dượng , chúng tôi ngồi ăn cơm chiều với nhau. Tôi bỗng tò mò hỏi dượng :
-Dượng à !
-Có gì vậy con ?
-Con muốn hỏi dượng một chuyện !
-Con cứ nói !
-Tại sao dượng không kiếm một bà nào để giải khuây ? Má con mất đã ba năm nay rồi mà con không thấy dượng ra ngoài «du hí» !
-Bởi vì dượng còn yêu thương má con.
-Con biết, nhưng thiếu gì đàn ông họ đi tìm mấy bà để giải khuây khi vợ vừa chết xong. Đàn ông thì dễ dàng như vậy mà !
Ông bật cười rồi nhâm nhi ly rượu :
-Liên à, tại sao con lại có ý nghĩ quái đản vậy ?
-Con thấy…trên TV.
-Chuyện giả tưởng! Nó không dễ dàng như con nghĩ đâu. Đúng ra hiện giờ dượng không thể nào nghĩ đến một người đàn bà khác ngoài má con. Dượng yêu má con với tất cả trái tim của dượng…Má con là tất cả…

Không hiểu sao lúc đó nước mắt tôi cứ tự động trào ra. Dượng đứng dậy choàng lấy vai tôi an ủi:
-Dượng ân hận…dượng không muốn khơi lại chuyện về má con nữa, nhưng dượng không biết giải thích sao cho con hiểu…
Tôi nức lên:
-Không phải vậy…tại con nhớ má con. Bây giờ thì con hiểu là dượng yêu thương má con biết là chừng nào!
Ông lau nước mắt cho tôi rồi hôn lên trán tôi :
-Dượng yêu má con nhiều lắm, đến bây giờ dượng vẫn còn yêu. Dượng cũng thương cả con nữa.
Lòng tôi trùng xuống, từ trước tới nay chưa có ai nói với tôi như vậy. Tôi bật khóc lớn hơn. Dượng ôm tôi chặt hơn, tôi muốn nói với ổng là tôi cũng yêu ông lắm nhưng tôi không thốt ra lời.
*
* *
Buổi dạ vũ liên hoan cũng kề cận rồi mà tôi cũng vẫn chưa ngỏ ý mời dượng được vì ông rất bận. Hơn nữa tôi biết là phải nói với ông trước vài ngày để ông lo thu xếp ngày nghỉ. Không hiểu sao tôi cứ phải lo nghĩ về việc mời ông tham dự như vậy nữa.Nó không dễ dàng như tôi mời tụi bạn trai ở trường sao?

Buổi chiều hôm đó, sau bữa ăn trong lúc tôi dọn dẹp trong bếp còn dượng thì ngồi coi TV. Khi xong xuôi công chuyện, tôi ra ngồi xuống salon gần ông. Dượng nhìn tôi mỉn cười:
-Con ngồi coi TV với dượng hả?
-Dạ…Tôi nhìn lên màn hình, chúng tôi yên lặng ngồi coi, tay tôi đan vào nhau, cuối cùng tôi lên tiếng:
-Dượng!
-Có gì vậy con? Ông hỏi tôi mà mắt không rời màn hình.
-Con muốn hỏi dượng có thể…có muốn…Sao tôi cứ ấp úng không biết diễn tả ra sao nữa…
-Có gì con cứ nói. Ông với tay tắt TV rồi quay sang tôi.
-Con muốn nói là nhà trường có tổ chức buổi dạ vũ với chủ đề là “tình phụ tử” để tỏ lòng tri ơn giữa cha và con, con muốn dượng đi với con tham dự buổi dạ vũ này nếu dượng muốn!
-Dượng muốn lắm, miễn sao con vui là được. Tôi thở ra:
-Thật vậy hả? Dượng chắc đi được không ? Dạ vũ tổ chức vào tối thứ năm tuần tới này.
-Nhất định được mà, dượng sẽ đi với con.
Tôi mừng rỡ nhào tới ôm chầm lấy dượng để tỏ nỗi vui mừng làm dượng té bật ngửa ra ghế.
-Ô, con làm đau lưng dượng đó!
-Con xin lỗi dượng tại con mừng quá.
Ông cười hiền:
-Nói vậy chứ không sao đâu! Dượng rất vui mừng được con ôm như vậy!
Tôi hơi ngượng và nhận thấy là tôi đang ngồi trên đùi dượng, tôi vội vàng đứng dậy sửa lại cái váy đã quấn lên hơi cao khỏi đầu gối.
-Thôi bây giờ con đi tắm một cái rồi con đi ngủ luôn, ngày mai con còn phải đi chợ với Dạ Lan bạn con để coi mua bộ quần áo

*
* *

Ngày hôm sau, Dạ Lan đưa tôi đi shopping để chọn mua cho tôi bộ đồ mặc cho buổi dạ vũ. Nó cố vấn:
-Mầu tím? Không được đâu. Chọn mầu đậm hợp với mày hơn! Nó đưa cho tôi bộ đồ kẻ sọc nhỏ rồi nói:
-Thử cái này coi!
-Được đấy, trông hấp dẫn lắm, nhưng bao nhiêu vậy?
Dạ Lan nhìn bảng ghi giá :
-Hàng “khuyến mãi” mà…
Bộ đồ thiệt hợp nhãn không dài và cũng không quá ngắn trông rất…sexy!
-Để tao mặc thử coi, tao hy vọng mặc vừa.
Tôi đi về phía phòng thử, sau khi kéo cái fermeture lên tôi bước ra cho Dạ Lan coi. Nó dơ ngón tay cái lên trời rồi huýt sáo tỏ ý chiêm ngưỡng:
-Mày mặc bộ này đẹp chết đi được, nhưng phải đi với kép nào chứ đi với dượng mày thì uổng quá!
Tôi nhìn mình trong gương, thấy tôi như thay đổi toàn diện. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy mình đẹp. Sau cái robe tôi còn phải kiếm mua đôi giày cho thích hơp với bộ đồ vừa mua nữa chứ. Tôi chắc đêm dạ vũ sẽ rất thần tiên…

*
* *

Tôi dấu dượng bộ đồ tôi mua cho đến buổi tối hôm dạ vũ. Ông đứng đợi tôi ở phòng khách trong bộ đồ sậm áo trắng cà vạt đỏ. Ông tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi chậm dãi bước vào phòng. Ông ấp úng mắt không rời tôi:
-Trời ơi Liên đây sao con?
Tôi cũng trả lễ lại:
-Trông dượng đẹp trai và chững trạc quá!
Ông vẫn yên lặng chiêm ngưỡng bộ robe của tôi.
-Con đẹp quá đi thôi!
Tôi ấp úng lời cám ơn. Ông âu yếm vỗ tay lên vai tôi rồi nói:
-Thôi tụi mình đi nhé !Tôi lại lý nhí cám ơn ông. Ông tỏ vẻ cảm động lắm nhưng không nói gì.Tôi cầm tay ông hỏi :
-Ba…không sao chứ?
-Con chưa bao giờ kêu dượng là ba cả…
Tôi siết chặt tay ông:
-Con biết. Con ân hận lắm!Nhưng ba thiệt sự là ba của con. Ba đã chăm sóc con còn hơn cả ba ruột con nữa. Con yêu ba.
-Ba cũng yêu con lắm. Con là tất cả…
Chúng tôi ôm lấy nhau tưởng như không dứt. Buổi chiều mới bắt đầu mà tôi chắc sẽ vui lắm.

*
* *
Vào khoảng 8 giờ tối chúng tôi tới địa điểm dạ vũ, tôi thấy có nhiều nũ sinh trên sàn nhẩy, họ đang khiêu vũ cùng với ba họ cười nói vui vẻ. Tôi cảm thấy ân hận vì trước đây tôi đã đối sử không đẹp với dượng . Bây giờ thì tôi lại cảm thấy hãnh diện về những gì mà dượng đã làm cho má con tôi.
-Địa điểm này được đấy chứ !Dượng nói bâng quơ, chúng tôi tiến đến một cái bàn còn trống, ngồi xuống rồi nhìn thiên hạ khiêu vũ với nhau.
-Ban tổ chức chọn chỗ này thiệt đẹp…
-Con có khát không? Để dượng đi kiếm cái gì uống nhé! Ông vỗ vai tôi hỏi.
-Dạ khát!

Ông đứng dậy đi về phía bàn để đồ ăn uống. Tôi theo dõi bước đi của ông, tôi thấy mấy bà giáo của tôi nhìn ông chầm chập. Trông ông thật lôi cuốn, điều này trước đây tôi cũng thấy, nhưng chẳng bao giờ tôi để ý đến cả. Bây giờ thì tôi biết tại sao má tôi yêu ông đến như vậy. Ổng có đầy đủ đức cần có ở một người đàn ông. Tim tôi như trùng xuống nhưng rồi trong tôi như có lời sỉ vả :” Thôi Liên ơi, đừng nghĩ đến ông như thế nữa, ông ta là ba mày, dù không cùng máu mủ nhưng ổng cũng vẫn là ba mày”!

Ông trở lại bàn, chúng tôi ngồi nhâm nhi ly rượu khai vị trong khi chờ đợi đồ ăn. Tối hôm đó tôi tôi được biết thêm nhiều về bản con người của dượng nữa. Ông rất khôi hài làm tôi cười như không muốn dứt. Tôi thấy mình như là một đứa hạnh phúc nhất trong đêm dạ vũ này.
-À, Liên đây rồi. Một giọng nữ vang lên, tôi ngẩng lên nhìn, đó là bà giáo Thành, bà dạy chúng tôi môn Sử địa. Trông bà ta thiệt đẹp ở lứa tuổi 30.Bà trang điểm thật kỹ, tóc dài đen mượt. Bà mặc bộ đồ xanh rất gợi cảm.
-Ô chào bà Thành, quay sang dượng tôi tiếp, xin giới thiệu với bà ông là ba của tôi. Tôi bắt gặp trong mắt bà những tia nhìn thiện cảm nhắm vào dượng :
-Chào ông. Rất hân hạnh được biết ông. Xin cứ gọi tôi là Vân cho thân mật, vừa nói bà vừa chìa tay cho dượng tôi bắt.

Dượng đứng thẳng người, đầu hơi nghiêng về phía trưóc tỏ vẻ xã giao. Trong khi miệng bà thì tía lia kể chuyện nào là bà rất hài lòng về tôi trong lớp học và bà còn khen tôi là đứa học trò thông minh chăm chỉ ít nghịch ngợm v…v…
Trong khi đó thì dượng tôi chỉ đứng nghe rồi cười, bà con thêm:
-Ông có cô con gái thật thông minh xinh đẹp tôi tin chắc rằng cô ấy sẽ thành công trên đường đời.
Cô Vân nhận thấy chúng tôi có vẻ thỏa mãn vì những lời khen ngợi của cổ trong khi dượng tôi hết nhìn tôi lại nhìn cô Vân, rồi ông nghiêng qua hôn lên má tôi làm cho tim tôi bồi hồi, ông nói với cô Vân:
-Tôi rất hãnh diện về con gái tôi.
-Cám ơn Ba, cám ơn cô Vân. Tôi chợt nhận ra rằng ông đã kêu tôi là con gái.Câu này là tất cả những gì tôi muốn nghe.
Cô Vân cười nhỏ nhẹ rồi xin phép bỏ đi mắt không rời dượng . Tôi đợi cho đến khi cô ta đi khuất mới quay sang nói với dượng:
-Ba, ba có thấy bà ta có vẻ “mết” ba không?
-”Mết” à? Rồi ông phá lên cười. Tôi hóm hỉnh nói :
-Đúng thế ba ạ, con nghĩ bà ta có vẻ «chịu đèn» ba rồi đó !
-Thật hết ý ! Ba thì nghĩ bà ta đã có chồng và có con rồi !
-Không ! Bà ta chưa có chồng và cũng không có con nữa, còn độc thân vui mà, rồi tôi nhìn sâu vào mắt ông. Ba có thể mời bà ấy đi chơi gỉai khuây được mà.
Giọng ông trở lên cương quyết :
-Ba đến đây vì con, không phải đến đây để tìm cách lăng nhăng với bất cứ ai khác. Tối nay là của chúng mình…
Tôi cười bằng lòng :
-Vâng tối nay là của chúng mình.
Sau khi ăn uống tôi và dượng khiêu vũ với nhau gần như suốt buổi. Tôi cũng không ngờ dượng nhẩy giỏi vậy. Tôi cảm thấy chúng tôi là cái đinh của buổi dạ vũ hôm đó.

Chúng tôi về đến nhà thì đã quá nửa đêm, mặc dù đã « nhót » với nhau suốt cả buổi với đôi giầy cao gót nhưng tôi không cảm thấy mệt mỏi gì cả. Dượng bật đèn lên, tôi bước theo ông vào nhà. Ông thẩy chùm chìa khóa lên bàn cởi cái áo veste rồi thả mình xuống ghế salon. Nhìn ông nằm soải chân, mắt nhắm lại, tôi cười :
-Bộ mệt lắm rồi hả «bố già» ?
-Tại con còn quá trẻ mới ra nông nỗi !
Tôi lại ngồi xuống gần bên ông :
-Con không có ý nói Ba già đâu, con giỡn chơi mà. Ông mở mắt nhìn tôi, chúng tôi cùng im lặng, ông đặt tay ông lên tay tôi rồi lại tiếp tục im lặng.Tôi không hiểu sao ông làm vậy, tôi nghiêng qua hôn lên má ông một cách nhẹ nhàng. Ông ôm lấy khuôn mặt tôi :
-Cám ơn con về buổi tối hôm nay.
-Tại sao ba lại cám ơn con. Chính con mới là người phải nói câu đó mà.
Ông ngồi thẳng lên, hai tay ôm lấy mặt tôi :
-Con nhắm mắt lại !
Tôi làm theo lời ông nhắm mắt lại và ông hôn lên mắt tôi. Tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt chúng tôi quá gần nhau. Tôi cảm nhận được cả hơi thở nóng của ông phà lên khuôn mặt tôi.Tôi nhìn ông mong muốn ông sẽ hôn tôi. Tôi biết như vậy là quấy, nhưng tôi vẫn muốn ông hôn tôi.
Ông do dự rồi tay ông rời khuôn mặt tôi, đứng dậy :
-Ba phải đi ngủ, vì tối nay nghỉ nên sáng mai ba phải làm bù lại.
Tôi hơi thất vọng. Tôi muốn được ông hôn tôi. Tôi biết với bọn con trai tôi rất ngổ ngáo, nhưng tối nay tôi cảm thấy thèm được yêu. Ông bắt đầu bỏ đi, tôi vội nắm tay ông lại.Dáng người ông cao lớn, tôi nhón chân lên hôn vào môi ông. Tôi không còn suy nghĩ gi nữa, tay tôi rang rộng ôm lấy cổ ông rồi hôn lên môi ông. Tôi thấy ông không hôn trả lại. Tôi cảm thấy bối rối và tội lỗi vì hôn người cha nuôi. Tôi quay người lại không nói một lời nào. Tôi chạy lên phòng rồi đóng cửa lại. Nước mắt tôi chảy ra ràn rụa. Tại sao tôi có thể làm một điều ngu xuẩn như vậy ? Tôi nghĩ ông sẽ hôn trả lại tôi nhưng không. Tôi thật xấu hổ nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với ông.

Tôi cởi bộ đồ dạ vũ mặc áo ngủ vào.Tôi lại tấm tức khóc nghĩ là dượng ghét tôi. Tất cả những cử chỉ của dượng suốt buổi chiều làm tôi cứ nghĩ là dượng yêu tôi như tôi đã yêu dượng, nhưng tôi đã lầm. Tôi nghĩ là tôi đã lầm.

*
* *
Ngày hôm sau thức dậy trễ, nhưng tôi không muốn rời khỏi phòng, sau tôi nhớ ra là sáng nay dượng phải đi làm, tôi dây quét dọn nhà cửa, bỏ đồ vào máy giặt.Tôi gọi điện thoại cho Dạ Lan để hỏi xem nó có làm gì sáng hôm nay không ? Tôi rủ nó đi chơi để tránh mặt dượng khi ông đi làm về, nhưng Dạ Lan đã đi đâu rồi, có lẽ nó đi chơi với bạn trai của nó.

Tôi biết mình phải giáp mặt với dượng .Có lẽ tôi phải xin lỗi ổng để ông tha lỗi cho tôi như tha lỗi cho một đứa nhỏ nông nổi vậy !

Đến 8 giờ tối ông vẫn chưa về. Tim tôi hồi hộp, tôi nghĩ là ông không muốn nhìn mặt tôi nữa ? Ông chán ghét tôi. Tôi tự nhủ ‘Liên ơi ! Đừng quá lo chuyện nhỏ đó’ để an ủi mình.

Tôi đợi ông, nhưng ông không đến. Tôi khóc nhiều, tôi cảm thấy chuyện trở lên phức tạp, tôi ở lỳ trong phòng vẽ và nghe nhạc.Tôi không thấy hứng thú khi vẽ nữa rồi mắt tôi nặng chĩu và tôi chìm vào giấc ngủ…

*
* *

Rồi có ai đó lay nhẹ để đánh thức tôi, tôi mở mắt và nhận ra dượng.Tôi vừa dụi mắt vừa hỏi :
-Dượng có sao không ?
Dượng lắc đầu :
-Dượng vô ý quá đã không báo cho con biết là dượng phải làm thêm giờ không về được. Nhưng…dượng thấy cần phải nói chuyện với con.
Tôi ngồi bật dậy, ngòai trời đổ mưa ào ạt, lòng tôi hoang mang :
-Vậy dượng cứ nói đi.
Ông chộp lấy tay tôi ấp vào giữa hai bàn tay ông :
-Dượng muốn nói với con về cái hôn đêm qua…
-Con rất ân hận chuyện ấy !
-Con không nên ân hận gì cả !
Tôi thật bất ngờ :
-Dượng nói sao ?
-Con không phải ân hận chuyện đó. Dượng cũng muốn hôn lại con nhưng dượng
tự kiểm soát được.
Tim tôi trùng xuống :
-Dượng muốn hôn lại con à ?
Ông gật đầu :
-Đứng vậy ! Dượng muốn lắm, nhưng dượng chợt nghĩ dượng là người lớn tuổi duy nhất trong nhà phải biết tự kiểm vả lại dượng đã nhận con là con đỡ đầu của dượng thì không thể để phá hỏng tình yêu này.
Tôi bước lại gần dượng sờ lên khuôn mặt dượng , tôi nhìn sâu trong mắt ông rồi tôi hôn lên đôi môi một cách âu yếm :
-Dượng nên nhớ rằng bây giờ con đã trưởng thành rôi !
Dượng chỉ gật đầu không phản ứng gì khi tôi chồm tới bá cổ ông hôn thêm một lần nữa. Lần này thì nụ hôn kéo dài hơn và đôi môi chúng tôi quấn lấy nhau. Dượng hơi run, tay ông đặt lên vai tôi như muốn ngăn lại một cách tuyệt vọng nhưng không làm được.Tôi biết ông cũng như tôi mà thôi !
Tôi đưa lưỡi tôi vào sâu trong miệng ông và ông như buông thả rồi lưỡi chúng tôi quyện lấy nhau thật chặt. Tôi cảm thấy các đầu ngón chân tôi quíu lại. Nụ hôn này không thể đem ra so sánh với cái hôn mà tôi đã trao cho Trí trước đây. Nụ hôn của chúng tôi đặc biệt đầy ấp tình yêu.

Khi đôi môi chúng tôi rời nhau, dượng rên rỉ :
-Trời ơi ! Liên ơi …
Từ trong đáy im tôi bật lên :
-Con yêu dượng nhiều lắm !
Ông gạt tóc tôi qua một bên rồi nựng cầm tôi :
-Con đẹp quá, dượng yêu con bằng tất cả trái tim của dượng !
Tôi thì thầm vào tai ông :
Đừng bỏ con dượng nhé. Con cần dượng.
Ông khẽ gật đầu rồi đặt tôi nằm xuống . Tôi ngước mắt nhìn ông trong lúc tay ông không ngừng vuốt ve khuôn mặt tôi.
-Con biết không. Khi dượng đã quyết làm điều gì thì không có ai có thể ngăn cản được dượng nữa. Bây giờ con hãy cho dượng biết con thật sự muốn chúng mình như vậy hả ?
Tôi nhìn ông mỉn cười âu yếm :
-Con muốn lắm. Con thật sự mong đợi nó đến hơn tất cả sự mong đợi của con.

Ông lại tiếp tục hôn tôi, thật tuyệt vời, tôi hé môi ra để lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau, ông nắm tay tôi, rồi ông di chuyển bàn tay xuông ngực tôi, tất cả những cử động của ông đều nhẹ nhàng âu yếm, không như nhũng gì mà Trí đã làm với tôi.

Rồi ông rời môi tôi di chuyển nụ hôn xuống cổ tôi, hơi thở nóng bỏng phà lên da thịt tôi làm tôi như bị lửa đốt. Tôi rên rỉ trong cổ họng : Ừ…ừ. ..m..

Ông kéo cái áo lót của tôi lên rồi ngậm vào núm vú đã cương cứng của tôi mà mút nhè nhẹ. Tôi bắt đầu quằn người trên giuờng. Chân tôi tự động dạng ra vì tôi biết thế nào cũng đến giai đoạn đó.

Ông bú hết vú bên này rồi đổi sang vú bên kia, xong ông lại di chuyển nụ hôn xuống phía dưới nữa, tay ông kéo chiếc quần short của tôi xuống, tôi nâng đít lên cho ông cởi ra dễ dàng. Khi tôi chỉ còn lại chiếc sì líp trên người thì ông ngưng lại để chiêm ngưỡng thân thể tôi.

thầm thì cho ông thêm can đảm :
-Con yêu dượng !
Ông gật đầu rồi cúi xuống hôn nhẹ lên bụng tôi :
-Anh yêu em.Em đẹp quá Liên ơi ! Em có biết vậy không ? Lần đầu tiên ông kêu tôi là em.
-Dượng nói con mới biết, con cứ nghĩ là con «xí gái» lắm !
-Em không xấu đâu. Em đẹp nhất trần gian ! Anh yêu em!Dù em không có thiện cảm với anh nhưng anh vẫn yêu em! Em biết vậy không?
-Em biết! Tôi đổi giọng xưng em với ổng.
-Ông kéo chiếc quần lót của tôi xuống, cuối cùng tôi hoàn toàn trần truồng trứơc mặt ông. Tôi biết nước dâm của tôi đã trào ra, ông cho tay vuốt nhẹ vào vùng âm hộ làm tôi rùng mình từng chập. Ông như gầm gừ:
-Ồ cưng của anh đã ướt sũng rồi này!
-Em nứng quá rồi.Anh yêu em đi!Giọng tôi như năn nỉ.
Ông đúng dậy cởi đồ ra tôi nhìn thân thể cường tráng của ông với bờ vai nở rộng, cái bụng phẳng phiu trong cái quần boxer bó sát. Ông kéo cái boxer xuống, con cặc ông bung ra cứng ngắc. Cặc ông bự quá chắc chắn là lớn hơn của anh chàng Trí rồi.

Ông trèo lên giường để cặc ông giữa hai chân tôi, tôi liên tưởng ông sẽ làm hệt như Trí đã làm với tôi. Nhưng ông làm tôi kinh ngạc khi ông cúi xuống hôn lên bụng tôi tay ông mơn trớn vùng hạ bộ cho đến khi tôi thấy hơi thở nóng hổi của ông phà vào lồn tôi.
Tôi chống hai khuỷ tay lên để nhìn cho rõ, mắt tôi chạm vào mắt ông. Ông hỏi:
-Em đã được ai bú lồn lần nào chưa?
Tôi lắc đầu, ông mỉn cười rồi đưa lưỡi sâu vào trong âm đạo tôi cả thân người tôi như bật lên vì sướng.Tay ông banh hai mép lồn rộng ra rồi đánh lưỡi bật bật vào hột le của tôi, ông nhìn vào mặt tôi rồi lại tiếp tục bú cho hết nước.
-Ôi !Sướng quá!
Tôi rên rỉ, tôi không bao giờ nghĩ rằng có một người đàn ông làm cho tôi sướng đến như vậy.Ông bú lên hạt le của tôi trong khi hai tay ông tham lam mò lên mân mê núm vú tôi. Ông bấm nhè nhẹ lên hai núm vú làm tôi sướng lên đến chín tần mây, Tôi rú lên:

-Đúng chỗ đó, anh ơi bú em chỗ đó đi! Tôi rên trong hoan lạc môi ông bấm chặt lấy mòng đóc mà bú mạnh làm tôi quằn người trên giường, tôi trở mình liên tục, miệng tôi không ngăn được những tiếng rên rỉ. Môi ông tuyệt quá, lưỡi ông lại tiến sâu trong âm đạo tôi, tôi gào lên điên loạn, lưỡi ông nhịp nhàng rút ra đút vào trong lồn tôi như ông đang đụ tôi bằng lưỡi vậy. Mông tôi cũng tự động hẩy tới lui theo nhịp đánh của lưỡi ông, rôi bỗng ông ngưng lại như để thưởng thức nhịp đụ của tôi vào lưỡi ông. Tôi cứ hẩy tới hẩy lui như vậy cho đến khi tôi cảm thấy cơn cực khoái ào tới:
-Sướng quá anh ơi !Em sướng quá! chịu hết nổi rồi!Tôi la lớn rồi ruỗi thẳng người ra, bắn khí ào ào vào lưỡi ông.
Dượng chồm lên người tôi, hôn tới tấp lên mặt lên môi tôi, tôi nếm được cả dư vị dâm thủy của tôi còn đọng lại trên lưỡi dượng. Chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết, tim tôi như ngừng thở. Tôi thốt lên một cách thành thật:
-Tuyệt vời quá anh ơi!
Ông ôm cứng lấy tôi , hôn lên trán tôi nói:
-Bú em sứng thật!
-Yêu em đi !Tôi năn nỉ.
-Em biết không em kêu anh như vậy làm tim anh như muốn tan ra đó!
-Hãy yêu em đi!Tôi nhắc lại.

Ông mỉn cười âu yếm, ông kéo hai chân tôi cho quặp vào hai bên hông của ông, tay ông cầm con cặc to đùm cứng ngắc nhằm vào lỗ lồn nhỏ xíu cửa tôi, tôi cảm thấy lồn tôi căng ra khi cặc ông đút vào. Tôi khẽ rên lên vì đau. Đau thì có đau nhưng sướng làm sao đâu! Khi cặc ông đã vào lút cán, ông chống hai tay lên mà nhẹ nhàng đẩy vô rút ra. Tôi nhìn ông âu yếm. Chúng tôi làm tình với nhau say đắm. Thế giới bây giờ là của riêng chúng tôi.Thật không thể nào so sánh được với kinh nghiệm làm tình lần đầu tiên của tôi với Trí. Dượng biết cách làm cho tôi sướng. Cuối cùng tôi như chia sẻ thân xác cho người trong mộng của tôi. Miệng ông rên rỉ trong lúc ông nắc thiệt mạnh cặc ông vào lồn tôi:
-M…m…lồn cưng bóp quá!Anh sướng quá!

Ông gia tăng tốc độ, tôi lâng lâng như lên thiên đàng. Ông vừa chơi vừa bú vú tôi.Tôi lảm nhảm những lời yêu đương vào tai ông. Cặc ông như xoáy hết qua trái lại qua bên phải. Rồi tự nhiên ông ngừng hỏi tôi:
-Em có uống thuốc ngừa chưa?
-Uống rồi! Anh cứ cho vào trong đi.
-Anh ra đây em ơi. Ông như gầm lên rồi tôi cảm nhận được những tia nước nóng hổi bắn vọt mạnh trong lồn tôi.

Tôi nhìn thấy vẻ thỏa mãn trong khuôn mặt ông rồi mắt ông nhắm lại, ông lăn ra nằm cạnh tôi như để lấy lại hơi thở trong khi tôi chồm lên người ông hôn tới tấp vào cổ vào mặt ông.
-Sorry, Liên ơi!Anh ra sớm quá, bây giờ anh như cậu trai mới lớn vậy, ra lẹ quá!
Chúng tôi nhìn nhau cười vui vẻ.
-Em thấy như vậy là quá tuyệt rồi. Điều quan trọng đối với em bây giờ là anh yêu em, còn anh ra lẹ không có nghĩa là anh hết khả năng làm tình nữa!
Ông tỏ vẻ cảm động :
-Em muốn mình yêu nhau nữa hả?
-Muốn chứ!Em yêu anh mà.
-Anh cũng vậy, em đã chiếm ngự trong trái tim anh rồi!

Tôi nằm xuống bên ông. Ông ôm tôi thật chặt. Trời đã khuya, chúng tôi cứ ôm nhau như vậy rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi thức dậy, tôi quay sang bên cạnh, người tình của tôi vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Ông ngáy nhé nhẹ, tim tôi rộn lên khi ngắm ông ngủ rồi tôi chiêm ngưỡng cái thân thể trần truồng của ông mắt tôi không rời con cặc cứng ngắc đang dựng đứng lên trong cơn hứng tình buổi sáng mà tôi đã được biết qua trong những quyển sách loại ái tình bửu giám của ngoại quốc (érection matinale).Tôi như không kìm hãm được nữa, tôi nhẹ nhàng cúi xuống cầm lấy cặc của ông đưa vào mồm mình. Tôi chưa bú cặc ai bao giờ. Tôi muốn nhân cơ hội này thử hôn cặc ông xem sao. Cặc ông đã nằm trong miệng tôi, tôi nếm được vị mặn mặn của chất nước nhớt nhớt tiết ra trên đầu khất, tôi rà lưỡi liếm dài theo thân cặc to đùm của ông; Tôi thấy ông chuyển người rên nhỏ, rồi ông mở mắt ra nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên:
-Ồ Liên! Cưng của anh!
Tôi tiếp tục cho cặc ông sâu trong miệng tôi bú mạnh hơn, tôi để cho môi tôi ôm sát lấy thân cặc, cứ vậy đầu tôi rút lên chúc xuống như gà mổ thóc vậy . Ông như khuyến khích tôi bằng cách luồn tay vào tóc tôi rồi nhấn đầu tôi lên xuống nhẹ nhàng:
-M…ừm… Ông rên nhỏ.
Cặc ông căng cứng như lúc nó nằm trong lồn tôi khi ông chơi tôi. Tôi sờ nắn hai hòn đạn một cách thích thú, nó nóng hổi ,tôi bóp nhè nhẹ trong lúc ông rên lên thống khoái:
-Anh sắp ra đó! Em nuốt đi nhé!Nuốt hết nhé em!

Cặc ông giật giật liên hồi, ông xả hết tinh khí đầy vào miệng tôi. Ông như gầm lên, hẩy mạnh mông lên như đụ vào miệng tôi rồi ông cứ bơm như vậy cho đến lúc không còn gì để bắn ra nữa. Tôi thì ông ra tới đâu tôi nuốt hết đến đó, tôi cũng phải đền bù lại cho ông lúcông mút hết dâm thủy của tôi chứ!
-Đã quá trời ơi! Ông la lớn rồi rút cặc ra khỏi mồm tôi.Tôi thông cảm với cơn sướng khoái của ông. Tôi hỏi nhỏ:
-Anh OK chứ?
Ông lườm tôi :
-Cưng hỏi hơi thừa đấy!
Tôi nằm dài lên người ông ngả đầu lên bộ ngực rắn chắc của ông. Ông vuốt ve tóc tôi rồi hôn nhẹ lên trán tôi.
-Em làm vậy vì em muốn cho anh sung sướng!
-Anh sướng lắm mà em đã làm vậy lần nào chưa?
-Đây là lần đầu tiên trong đời. Không hiểu em làm có đúng không nữa?
-Em làm hết xẩy.Anh sướng điên lên vì em đó! Tôi lại nhìn vào mắt ông:
-Em yêu anh!
Tôi cảm thấy cặc ông lại cứng lên cộm vào bên hông tôi:
-Hình như anh lại nổi hứng rồi hả?
-Thì em cứ coi thì biết.
-Em muốn anh yêu em nữa.
-Anh cũng vậy.
Ông đặt tôi nhẹ nhàng ngả lưng xuống giường rồi nhìn sâu trong mắt tôi, vuốt ve khuôn mặt tôi:
-Lần này anh yêu em lâu hơn nhé!

Sáng đó chúng tôi làm tình với nhau lần nữa, ông làm tôi sướng thật nhiều tôi đạt tới cơn cực khoái còn ông thì phóng tinh sối sả mạnh vào trong lồn tôi.

*
* *

Sau hồi “yêu nhau dài lâu, yêu nhau đậm sâu” như vậy, chúng tôi vào phòng tắm mở nước nóng tắm cho nhau. Dượng làm món điểm tâm hột gà chúng tôi ngồi ăn bên nhau. Chợt mặt tôi sụ xuống vì buồn, dượng nhận được thấy ngay, ông hỏi tôi săn đón:
-Em làm sao vậy?
-Thì chuyện giữa chúng mình với nhau mà. Anh biết đấy chỉ còn một tháng nữa là em phải rời đây để vào đại hoc xá, chúng mình đâu còn sống bên nhau được.

Dượng đứng dậy đến bên tôi, vòng tay choàng qua người tôi an ủi:
-Có vậy mà anh tưởng chuyện gì quan trong lắm chứ. Thì chúng mình vẫn gặp nhau vào cuối tuần và những ngày nghỉ lễ cả suốt kỳ nghỉ hè nữa chứ!
Tôi vẫn còn nức lên, dượng phải chùi nước mắt rồi hôn vào môi tôi.
-Thì em vẫn biết vậy nhưng ở nhà lỡ anh kiếm được bà nào khác thì sao?
-Việc gì anh phải kiếm ai, đối với anh em là tất cả mà!
-Nhưng khi em vắng nhà làm sao biết được chuyện gì sẽ xẩy ra khi anh có một mình.
-Liên ơi!Ba năm nay anh vẫn sống trơ trọi một mình thì chỉ vài tháng mà nghĩa lý gì!
-Em chỉ sợ anh ăn quen rồi nhịn không quen. Đàn ông là vậy, họ mau quên lắm!
-Cưng ơi, không phải đàn ông nào cũng vậy, em cứ vơ đũa cả nắm, có phải ai cũng như ai đâu.
Tôi vẫn còn ấm ức khóc:
-Có lẽ em nhận xét sai về anh!
-Còn em thì sao? Anh ở đây lui cui một mình trong khi em ở đó có biết bao gã đàn ông con trai trẻ đẹp con nhà giầu theo đuổi em ở trường thì sao? Anh phải làm gì?

Tôi cũng hơi ngỡ ngàng :

-Anh cứ yên tâm. Thứ nhất anh không già. Thứ hai là không có gã đàn ông con trai nào có thể so sánh được với anh. Em yêu anh.
-Anh cũng yêu em. Còn nếu bây giờ tình yêu của em có đủ mạnh thì chúng ta có thể vượt qua bốn năm đại học của em rồi sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ tới.
-Sau khi tốt nghiệp à!Em sẽ ở mãi bên anh, em biết chắc chắn là như vậy.
-Anh cũng muốn như vậy nhưng chỉ có thời gian đủ để trả lời thôi, còn bây giờ thì chúng ta hãy tận hưởng những gì chúng ta hiện có…
-Em cũng muốn vậy. Tôi mỉn cười gật đầu. Em yêu những gì mình đang có!
-Anh cũng vậy, anh chỉ biết hiện tại mình đang hạnh phúc. Chúng tôi thông cảm nhau rồi tiếp tục bữa điểm tâm.

*
* *

Chúng tôi sống hạnh phúc bên nhau như vậy đến cuối tháng rồi tôi cũng phải xa ông để bước vào ngưỡng cửa đại học. Tôi cũng thú thật rằng có nhiều nam sinh theo đuổi tôi họ tán tỉnh rồi rủ tôi đi chơi, nhưng tôi chẳng màng tới họ một chút mảy may nào. Hầu như mỗi cuối tuần tôi lại trở về nhà với dượng như chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Chúng tôi hiện yêu nhau và sẽ mãi mãi yêu nhau. Chẳng có ai ngoài chúng tôi biết chuyện này.Tôi cũng không còn liên lạc với Dạ Lan cả năm nay rồi nhưng tôi biết tình cô ta không thay đổi hơn nữa tôi cũng chưa bao giờ kể cho cô ta nghe về chuyện giữa chúng tôi.

Rồi cũng hết năm chót của bậc đại học và tôi tốt nghiệp. Tôi trở về tỉnh nhà và xin được một chỗ dậy học tại đây. Dượng và tôi vẫn tiếp tục sống với nhau như một căp vợ chồng, chúng tôi thuờng đi chơi xa, những nơi mà chúng tôi ít gặp người quen để có thể tự do bên nhau.

Một chiều nọ, sau khi yêu nhau, tôi nhận thấy vẻ mặt dượng có vẻ vui tươi khác thưòng, biết là có chuyện gì đó, tôi hỏi:
-Rồi, có chuyện gì vậy?
Dượng cười lắc đầu :
-Có gì đâu !Tại sao em lại hỏi vậy?
-Em biết anh dấu em điều gì phải không?
-Có thể!Dượng làm bộ ẫm ờ.
-Vậy nói đi, anh phải cho em biết!
Ông làm mặt nghiêm với tôi:
-Nếu em muốn biết phải nhắm mắt lại rồi xoè bàn tay ra!
Tôi làm theo lời ông, ông cầm lấy bàn tay tôi rồi đặt một cái gì đó trong lòng bàn tay tôi xong ông cụp lại nói
-Bây giờ em mở mắt ra coi đi!
Tôi mở mắt ra nhìn, trong lòng bàn tay tôi một chiếc nhẫn hột xoàn long lanh. Tôi mừng rú lên:
-Trời ơi!
-Liên à, em có muốn làm vợ của anh không? Anh yêu em quá. Anh muốn sống hết quãng đời còn lại bên em.
-Em chịu!Vừa nói tôi vừa choàng tay đeo lấy cổ ông. Ông cười thật tươi:
-Để anh đeo nhẫn cho em hãy.
Tim tôi đập rộn ràng trong lúc ông đeo nhẫn cho tôi:
-Em muốn tụi mình làm đám cưới!
-Anh cũng muốn vậy, nhưng vì anh đã nhận em làm con nuôi rồi anh không thể làm đám cưới với em được nữa, tuy nhiên chúng mình vẫn có thể sống bên nhau như vợ chồng chẳng ai thèm để ý đến tụi mình đâu!
-Em yêu anh nhiều lắm. Tôi ôm hôn ông thật đắm đuối.

*
* *

Chúng tôi sống bên nhau như vợ chồng đã được trên sáu tháng rồi, càng ngày chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Tôi nghĩ cũng thiệt là lạ, tôi đã tìm thấy tình yêu trong chính ngôi nhà tôi sống. Tôi không còn nghĩ ông là cha nuôi của tôi nữa. Với tôi ông chỉ là một người đàn ông mà tôi yêu và thuần túy chỉ như vậy thôi.

Tôi đã dấu không nói cho ông một điều bí mật, cho tới buổi chiều hôm đó khi ông đi làm về, có lẽ linh cho ông biết à tôi dấu ông gì đó, nhưng ông không tra hỏi gì tôi cả, cho đến khuya hôm đó khi chúng tôi nằm bên nhau trên giường, tôi nghĩ đó là lúc thuận tiện để nói cho ông hay. Ông nhìn tôi với nét mặt lo âu còn tôi thì chơi trò nhức nhối:
-Có gì vậy ? Sao anh nhìn em kỹ thế?
-Nói cho anh biết đi mà… Ông nài nỉ.
-Có gì đâu mà nói!
-Liên ơi, nhất định em đang dấu anh điều gì phải không?
-Có thể! Tôi vẫn chối quanh.
Ông ôm lấy tôi
-Bây giờ mà em còn chơi trò “đố ai” nữa hay sao?
Tôi cười lớn :
-Em chỉ muốn nói…cho anh biết…anh sắp…anh sắp làm cha rồi!
Ông ôm chặt lấy tôi rồi đặt tay lên bụng tôi :
-Em sẽ là một người mẹ tuyệt vời…
Tôi cũng cười lại:
-Còn anh, anh cũng là một người cha… trên cả tuyệt vời, em biết chắc vậy.
Chúng tôi cùng phá lên cười rồi ôm lấy nhau,như những cặp vợ chồng bình thường.

Tình yêu của chúng tôi mãnh liệt không phải là tình cha con mà là tình yêu vợ chồng đúng nghĩa của nó…

Hết.

Tôi ghét dượng ngay từ lúc gặp ông lần đầu tiên. Tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi chỉ mới lên 7 tuổi thôi. Mẹ tôi vừa mới ly dị với Ba tôi, và đó cũng là lúc mà tôi cảm thấy cô đơn nhất, tôi thù ghét mẹ tôi đã bỏ cha tôi để lấy ông và tôi vẫn còn giữ hoài cái ý nghĩ này trong đầu .

Càng lớn lên tôi càng căm thù dượng , tôi chỉ biết một điều là cuộc đời tôi bị giao động mạnh bởi cuộc ly hôn của cha mẹ tôi, dù rằng dượng đã đối xử với tôi thật tốt như một người cha ruột đối với con, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi luôn luôn tỏ ra chống đối lại ông.

Má tôi và tôi thường có những cuộc đấu khẩu về dượng , nhất là từ khi tôi bước vào tuổi vị thành niên thì tình trạng lại càng tệ hơn, nhưng tôi cũng phải ngạc nhiên là dượng luôn luôn chăm xóc rất chu đáo cho chúng tôi. Mẹ tôi bị bệnh nên bà không thể có con được nữa, tôi nghĩ ông sẽ bỏ mẹ tôi để kiếm con nối dõi, nhưng không, trái lại ông luôn luôn quấn quýt bên mẹ tôi để an ủi và tận tình lo lắng cho chúng tôi. Khi tôi lên 13 tuổi thì ông làm giấy nhìn nhận tôi là con đỡ đầu của ổng, bất chấp sự chống đối và thái độ khinh ghét của tôi, ông vẫn giữ nguyên quyết định này làm tôi đến ngỡ ngàng !

Đến lúc nhận được giấy tờ chính thức thì tôi gào lên với má tôi :

-Tại sao ông làm vậy ? Con không phải là con của ổng ! Con không muốn mang dòng họ của ổng ! Ông ấy không phải là cha con !

Mắt tôi nhòa lệ :

-Má ! Má nghĩ sao chuyện này?
-Bởi ông luôn săn sóc đến chúng mình, ông không bao giờ đánh đập má, không bao giờ đánh con. Mẹ nghĩ là con nên cho ổng một dịp may vì ổng còn tốt hơn cả chính cha ruột con nữa.
-Không đúng vậy! Má không bao giờ cho cha con dịp may được làm một người cha đúng nghĩa. Má đã đuổi ổng đi để vui bề với dượng . Hơn nữa dượng còn trẻ hơn má đến cả 10 tuổi lận!

Má tôi lấy tay làm dấu ngăn tôi lại :

-Liên, vậy đủ rồi. Dượng chỉ lớn hơn má có 6 tuổi thôi! Nhưng điều đó đâu có gì liên quan dến chuyện này. Má xa ba con vì ông ấy đánh đập má nhiều lần, con còn quá nhỏ để biết những gì đã xẩy ra cho má, bây giờ thì con nên chấm dứt chuyện này đi.
-Khi con đủ 18 tuổi con sẽ tìm đến ở với Ba ruột của con. Dượng tạm thời chỉ là người thay thế cha con mà thôi !Con ghét ổng!

Bốp! Tôi cảm thấy nóng rát một bên mặt vì cái tát của má tôi. Tôi lấy tay ôm mặt khóc lớn. Tôi đứng chết lặng trong khi má tôi thì tỏ ra xúc động mạnh bà như muốn tìm lời gì đó dể xin lỗi tôi nhưng tôi đã chạy vội về phòng.

Suốt ngày hôm đó tôi khóc thật nhiều, tôi nghĩ má tôi hết còn yêu thương tôi và dượng là người đã lấy di tình mẫu tử cũa chúng tôi, cũng chính ông đã làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình chúng tôi. Tôi không hiểu tại sao má tôi có thể hành động như vậy được.

*
* *

Khi tôi lên 15 tuổi thì một tai biến lớn xẩy ra làm đảo lộn đời sống của tôi. Má tôi thường đón tôi tại trường học. Ngày hôm đó hơi lạnh, trời lại mưa to gió lớn,tôi đứng đợi ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ mà Má tôi vẫn chưa đến đón, đang đi bộ tà tà về nhà thì tôi thấy xe dượng xà tới:

-Liên! Lên xe gấp ba chở đi. Má con…Má con bị tai nạn giao thông.

Tôi hết bình tĩnh:

-Cái gì ? Dượng nó sao?
-Lẹ lên con…Chúng ta phải tới bệnh viện gấp!
Tôi nín thinh ngồi lên xe của dượng. Trời mưa rét. Dượng cũng yên lặng lái xe. Tim tôi đập thình thịch hy vọng má tôi không việc gì!

Khi tới bệnh viện chúng tôi chạy thẳng vào khu cấp cứu để nhìn má tôi. Vị bác sĩ chờ chúng tôi ngay ngoài cửa phòng với nét mặt buồn bã. Dượng dơ tay cho tôi nắm rồi bước tới trước mặt ông bác sĩ.

– Ông là Trần ?
-Vâng tôi dây. Bệnh tình nhà tôi ra sao Bác sĩ ?
-Tôi sợ bà Phan (tên của má tôi) khó qua khỏi! Bà mất nhiều máu quá!
Người tôi lạnh di , tôi run lên trong khi tiếng dượng như gào lên:
-Không…Trời ơi! Không thể như vậy được…
-Tôi ân hận đã không làm gì hơn được! Vị bác sĩ nói thêm.

Toàn thân tôi bất động, tôi chết lặng nắm chặt tay dượng , ông cũng nhìn tôi với cặp mắt u buồn đẫm nước mắt:
-Đau lòng quá con ơi! Dượng ân hận quá!

Tôi đứng như trời trồng trong vài phút cho đến lúc nước mắt tôi trào ra rơi rớt xuống mặt tôi. Tôi thật xúc động không nói được gì. Dượng choàng tay qua vai tôi như để biểu lộ sự an ủi. Tôi như trong cơn ác mộng , tôi hy vọng mình tỉnh khỏi cơn mộng để nhìn thấy lại Má tôi hiện hữu bên cạnh tôi. Nhưng rồi tôi cũng nhận thức đây không phải là một cơn ác mộng mà đây là sự thật. Má tôi !…Má tôi đã chết…

Sau một hồi lâu bất động, tôi rời dượng . Dượng nhìn tôi với ánh mắt buồn thảm. Mắt ông đã đỏ lên vì khóc. Tôi nhìn ông xúc động. Cuối cùng tôi cũng gào lên thành tiếng:

-Má ơi! Má bỏ con thật rồi sao?.. Không…Trời ơi!

Dượng vội ôm lấy tôi, ổng kéo sát tôi vào người ông như để che chở, bao bọc tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi ôm lấy ông . Cả hai chúng tôi bật khóc một hồi lâu…

*
* *
Sau ngày má tôi chết, tôi như bị rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tôi sụt ký gầy hẳn đi vì không thiết ăn uống gì cả! Hầu như suốt cả buổi chiều tôi tự giam mình trong phòng để vẽ và nghe nhạc. Dượng thì làm việc buổi chiều ,ông làm quản lý cho một câu lạc bộ thể thao, do đó tôi phải coi nhà một mình cho đến lúc ổng trở về khoảng mười giờ tối mỗi ngày.

Dượng và tôi ít nói chuyện với nhau. Tôi vẫn còn cảm thấy tức giận về sự có mặt của ông trong cuộc sống của tôi, khi tôi nghĩ chính ông là đầu mối phá vỡ tình thương của má tôi đối với tôi. Đầu óc tôi luôn luôn nghĩ đến Ba ruột tôi. Má tôi thì bà chẳng bao giờ nói chuyện với tôi về Ba tôi cả. Bà chỉ luôn nói là tôi còn quá trẻ để hiểu về ổng. Tôi nghĩ cũng có phần đúng như vậy vì khi hai người chia tay nhau tôi mới chỉ lên ba tuổi. Rồi cũng kể từ đó tôi không có dịp nhìn thấy ba tôi nữa. Tôi chỉ nghĩ là má tôi không muốn cho tôi gặp lại ba tôi thôi.

Ở trường tôi mất đi nhiều bạn bè do thái độ lạnh lùng của tôi. Tôi như nuôi lòng thù hận trong người. Bọn con trai thì hầu như không có thiện cảm với tôi, nhưng thay vào đó thì tôi lại rất chăm chỉ học hành và nhất là môn hội họa.

Một buổi chiều nọ nhằm ngày nghỉ hàng tuần của dượng , ông lên phòng tôi, nhiều tháng nay rồi ông không lên phòng tôi, lúc đó tôi đang mải mê vẽ, ông gõ nhẹ vào cửa, tôi ngước mắt lên nhìn về phiá cửa nhưng không trả lời. Tôi hy vọng ông nghĩ là tôi không muốn bị ai quấy rầy lúc này, nhưng ông đã mở cửa ra. (Tôi nghĩ lần sau mình nên khoá cửa lại)

-Liên à!
-Có gì vậy dượng? Tôi ngửng lên với nét mặt lạnh lùng.
-Dượng ra phố mua đồ con có muốn đi theo để xem mua gì ăn không? Chẳng hạn vài thứ để nhâm nhi mà con thích đó.
-Không! Con cám ơn dượng. Tôi lạnh lùng trả lời trong lúc mắt không rời khung vẽ.

Tôi thấy ông đứng tần ngần ở phía cửa một lát rồi nói:

-Vậy cũng được, nhưng nếu con có cần gì thì cứ nói cho dượng hay. Dượng là cha con,dượng muốn giúp con…

Tôi ngẩng lên, mắt tôi nhíu lại:

-Dượng ơi! Dượng không phải là ba tôi, dượng chỉ là cha ghẻ tôi thôi!

Mắt ông thoáng buồn :

-OK ! Dượng là ba ghẻ của con, nhưng dượng là người duy nhất còn lại của gia đình con…
-Không đúng ! Con còn ba ruột ccủa con ! Dượng quên rồi sao?

Ông đứng im lặng rồi gật đầu:

-Cũng được đi! Dượng sẽ về liền nhé!

Nói xong dượng đóng cửa lại bỏ đi. Tôi tiếp tục bức tranh vẽ dở, nhưng tự nhiên nước mắt tôi trào ra, nóng hổi chảy suôi xuống mặt tôi. Chẳng lẽ cuộc sống của tơi cứ tiếp diễn như vậy sao?

*
* *

Tại trường, như tôi đã nói do xuống tinh thần, mất niềm tin, tôi mất luôn nhiều bạn bè, tôi ngồi ăn trưa một mình, khi tan học tôi đi bộ lẻ loi về nhà. Tôi nghĩ có lẽ cuộc sống của tôi sẽ tái diễn như vậy suốt quãng đời học sinh trung học của tôi.

Cho đến năm chót của bậc trung học tôi gặp Dạ Lan là đứa cùng học chung ban Mỹ thuật với tôi, tôi thân với Dạ Lan là do làm chung công việc bầu phiếu riêng ban hội họa của nhà trường. Dạ Lan là một cô gái ngổ ngáo, man dại bất cần đời cứ nhìn cô là biết. Tóc để dài, môi tô mọng đỏ, mắt đuợc trang diểm thật kỹ. Đôi chân dài và cách phục sức thật khiêu gợi. Tôi thì lại cảm thấy thoải mái khi ở bên cô vì có thể cô là mẫu người không đạo đức giả.

Một bữa sau khi tan học Lan nói với tôi:

-Nghe này Liên, tối nay mình đi du hí nhéTao nghĩ mày cũng nên tới đó coi cho biết.
-Không được đâu! Dượng tao muốn tao ở nhà tối nay. Tôi làm bộ để từ chối.
-Dượng mày à? Mày nói với tao là mày không hợp với ông mà?
-Đúng thế! Nhưng…
-Thôi bỏ đi nhỏ! Mày phải đến đó. Tụi con trai nhiều đứa được lắm…
-Tao không thích bọn con trai Lan à.
Dạ Lan nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc :
-Bộ mày Lesbian (ĐTLA) hay sao vậy Liên ?
Tôi cười :
-Không phải vậy nhưng hiện giờ tao không thích gặp bọn con trai.
Nhìn tôi một lúc lâu Lan nói :
-Này nhé, mày 18 tuổi đầu rồi, không còn trẻ nữa hiểu không ?
-Tao nghĩ… tao đi được…
-OK ! Vậy tới nghe !

Hôm đó tôi không về nhà và cũng không điện thoại báo cho dượng tôi biết, tôi đến nhà Dạ Lan, nó cho tôi mượn quấn áo. Tôi mặc một cái váy ngắn mầu đen và một cái áo đỏ rộng hở cổ phô bầy luôn cả cái bụng tôi ra.. Dạ Lan ngắm nghía tôi rồi nói :

-Mày phải đeo thêm cái vòng trên mũi nữa, bây giờ bọn con trai thích vậy đó.
-Tao cũng muốn đeo một cái lâu dài cơ !
-Tao quen một gã chuyên sỏ tai và mũi để tao đưa mày tới chỉ trả cho gã chừng 20 ngàn là xong.
-Vậy hả ?
-Đúng, vậy tụi mình đi.
-«Nhất trí» !
-Thôi lẹ lên đi, vì tao còn phải đón vài đứa bạn nữa.

Tối đó chúng tôi họp nhau tại nhà con bạn của Dạ Lan, tên cô ta là Thu Cúc cũng là mẫu người bụi đời , kiểu ‘yêu cuồng sống vội’ như Dạ Lan. Thu Cúc chừng 19 tuổi đang sống chung với một người bạn trai 24 tuổi trong một chung cư. Chúng tôi ngồi đấu láo với nhau chừng mười lăm phút thì chúng tôi lại di chuyển thẳng đường ra bãi biển, có rất nhiều bạn bè đợi chúng tôi tại đó. Lanh quanh một hồi Dạ Lan chỉ cho tôi một gã cao lớn với mái tóc bồng bềnh rồi nói :

-Mày thấy anh chàng kia không ?
-Thấy !
-Đó là gã mà tao giới thiệu cho mày đó.

Tôi do dự, hắn có một khuôn mặt nhiều nét quyến rũ, đàn ông, nhưng trông có vẻ sắc sảo. Hắn đeo một chiếc vòng vàng nhỏ trên môi và một chiếc khác dưới đuôi mắt.

Chúng tôi đi lang thang trong đám đông cho đến lúc một gã cao lớn, tóc dài đến hớt Dạ Lan đi bỏ mặc tôi đứng khoanh tay một mình với hy vọng có chàng nào đó đến nói chuyện.

Tôi nhìn quanh thấy nhiều cặp đang hít cần sa, thuốc lắc, còn gã đàn ông mà Dạ Lan nói định giới thiệu cho tôi thì cứ chằm chằm nhìn tôi, tôi phải làm bộ ngó đi chỗ khác…

-Chào em ! Chợt một giọng nói vang lên, tôi giật mình quay lại trả lời :
-Chào anh !
-Em tên là gì vậy ?
-Mai Liên, tôi đáp ngắn gọn.
-Còn anh tên Trí. Em là bạn của Dạ Lan à ? Trên tay hắn đang cầm một điếu cần sa.
-Dạ ! Tôi đáp mắt không rời điếu thuốc của hắn. Hắn chìa điếu thuốc ra trước mắt tôi :
-Em có muốn hút một hơi không ?
-Ồ, muốn chứ ! Tôi làm bộ dạn dĩ. Tôi cầm điếu thuốc rít một hơi , nhưng tôi bị sặc ngay. Hắn nhìn tôi ngạc nhiên tò mò :
-Bộ em chưa hít bao giờ à ?
-Có chứ…nhưng lâu rồi…Tôi nói dối hắn, tôi thấy ngay trong ánh mắt hắn như không tin những gì tôi nói.
-Mình đi dạo một chút nghe ?
-OK !
Chúng tôi bước bên nhau, hẳn chuyển điếu thuốc đang cầm ở tay cho một người bạn đứng gần. Cả tôi và hắn lặng thinh bên nhau. Đêm ngoài bãi biển hơi lạnh, tôi giữ cho mái tóc khỏi bay rối bời. Tới một đoạn tối vắng, hắn đề nghị :
-Tụi mình ngồi trên kè đá này nhé !

Chúng tôi ngồi xuống bên nhau trong im lặng, tôi thấy hắn và tôi chẳng có đìểm nào hợp nhau cả. Tôi không tin là tôi có thể đến nơi này được thay vì tôi ở nhà thoải mái. Tôi nghĩ dượng chắc đang lo lắng cho tôi, nhưng tôi bất cần…
-Em thuộc típ (type) con nhà lành hả ?
-Anh nói sao ? Tôi giật mình hỏi lại.
-Anh hỏi em là em thuộc loại gái con nhà lành hả ?
-Không đúng hẳn !
-Anh cũng nghĩ vậy. Em còn trinh phải không ?
-Chuyện đời tư mà…Tôi làm bộ tỉnh bơ bất cần.
-Em thuộc loại con nhà lành. Hắn cười rồi tiếp. Vì dân bụi đời chẳng cần phản đối câu hỏi như vậy.

Tôi cảm thấy không được thoải mái, nhưng tôi đang cần có hắn ở bên tôi, tôi chưa bao giờ trò chuyện với một gã con trai nào lâu như thế, vậy mà khi thấy gã để ý đến tôi, tôi cũng cảm thấy đôi chút thỏa mãn.

Trí ngồi sát lại gần tôi hơn, hắn choàng tay qua người tôi, tôi không phản đối mà cứ để hắn tiếp tục trò chơi của hắn. Hắn nghiêng người qua, hai tay ôm lấy mặt tôi, để cho mắt tôi nhìn thẳng vào mặt hắn, hắn hơi cúi xuống và hôn lên môi tôi.
Tôi hé môi ra để tiếp nhận cái hôn ướt át của hắn.

Chúng tôi hôn nhau thiệt lâu, miệng hắn không rời môi tôi còn tay hắn thì lòn vào trong cái áo hở cổ của tôi mà mân mê đầu vú tôi. Tôi thấy hơi thích thú nhưng tôi vẫn cảm thấy như trống trải vì tôi không yêu hắn. Thiên địa qủy thần ơi ! Tôi hoàn toàn không hiểu gì về con người của hắn cả ! Đến với hắn tôi chỉ muốn tìm một cảm giác lạ, tôi biết như vậy là không đứng đắn, nhưng tôi vẫn cứ mặc kệ để cho hắn tiếp tục vui đùa với thân xác tôi !

Môi hắn lúc này đã di chuyển dần xuống cổ tôi, cùng lúc tay hắn kéo tuột chiếc áo tôi xuống, tôi không biết phải làm gì, rồi tôi buông thả để mặc kệ hắn cởi áo tôi ra. Chiếc áo vừa tuột ra khỏi người tôi là môi hắn tham lam ngậm lấy núm vú tôi mà mút chùn chụt hết bên này qua vú bên kia như một em bé đói sữa vậy. Tôi cảm thấy nhột nhạt ở hạ bộ nhưng tôi biết đó chỉ là cảm giác ham muốn tình dục hơn là tình yêu.
Khi tôi nhận thức được thực trạng thì bàn tay Trí đã kéo cái váy của tôi lên cao, tay còn lại hắn tuột luôn cái quần lót của tôi xuống, hắn banh chân tôi ra và đưa ngón tay vào âm đạo tôi . Tôi nhăn mặt :

-Ái …đau !

Hắn trấn an tôi :

-Khẽ chứ cưng ! Anh sẽ làm cho cưng sướng !

Tay hắn bắt đầu thám hiểm cái lỗ trinh nguyên của tôi, cơn đau như vụt biến đi nhưng vẫn còn hơi nhức nhối đâu đó. Trí rút ngón tay ra khỏi lồn tôi kéo theo những giọt nước dâm đã ướt nhẹp trong tôi, hắn đưa tay vào mồm mút ngon lành. Tôi nhìn hắn nếm dâm thủy của tôi mà mỉn cười thích thú. Hắn cười nham nhở :

-Nước nôi của em nhiều và ngon quá ! Anh biết em còn trinh mà !

Tôi không nói gì cứ để hắn tiếp tục vì thực sự sau cái màn sào khô (tuy ướt át) đó tôi cũng cảm thấy nứng quá rồi, còn hắn thì dư biết là ngựa đã thuần . Hắn sẽ «chơi» tôi, nhưng tôi bất cần. Hắn cầm cặc hắn đặt ngay vào cửa mình tôi rồi hắn hẩy đít tới. Tôi đau quá la lên thất thanh. Trí lấy tay bịt miệng tôi lại, hắn sợ có ai nghe thấy tôi la mà tới can thiệp chăng. Rồi hắn bắt đầu nhấp mạnh. Hắn đã phá trinh tôi …

Tôi từng nghe tụi bạn nói làm tình chỉ kéo dài 5 phút, tôi không tin cho tới đêm hôm nay.Trí rên lên nho nhỏ nghe như tiếng gầm gừ của loài thú. Tôi cảm thấy con cặc cương cứng của hắn chọc tới lui trong tôi. Hắn không mặc áo mưa !
Đồ quỷ thật (tôi thầm nói) nhưng cũng may tôi đã uống thuốc ngừa thai. Tôi không muốn hắn ra trong người tôi, tôi làm bộ hốt hoảng :

-Cho ra ngoài nghe ! Tôi không uống thuốc ngừa…

Trí tiếp tục gầm gừ rồi bất chợt hắn rút vội cặc ra và phóng tinh bừa bãi lên bụng tôi. Tôi nhận những tia khí nóng hổi bắn vào da thịt tôi và tôi ngồi bật dậy. Tôi muốn bỏ đi còn Trí thì sau khi ra, thỏa mãn hắn kéo cái fermeture quần lên miệng lảm nhảm :

-Trời ! Đã quá, lồn em bóp quá! Lâu rồi anh chưa được chơi gái trinh, em ngon thiệt!

Hắn vuốt tóc tôi, móc lấy ra một cái khăn giấy trong bót của tôi cần thận lau chùi những giọt tinh khí nhễu nhão trên bụng tôi. Hắn cười:
-Sorry! Anh tưởng em dùng thuốc ngừa rồi chứ.
-Không , tôi không uống! Tôi nói dối hắn.

Tôi mặc lại quần áo, sau khi điều chỉnh lại cho khỏi sốc sếch, chúng tôi đi trở lại phía bãi biển nơi nhóm bạn đang quây quần bên nhau cạnh đám lửa tàn, bọn chúng vẫn đang chuyền tay nhau những chai rượu bia và nhửng điếu thuốc cần sa. Trí đi thẳng về phía mấy em choai choai khác nhưng tôi cóc cần để ý tới hắn nữa.

Cuối cùng tôi cũng trải qua đuợc một kinh nghiệm yêu đương, điều mà tôi đã nhiều lần nghĩ tới và cũng mong muốn được nếm mùi tình dục. Giờ thì cái gì phải đến đã đến với tôi rồi. Tôi cũng chẳng ân hận gì cả!

*
* *
Thật khuya đêm đó Dạ Lan chở tôi về nhà, nó huyên thuyên kể câu chuyện tình một đêm của nó cho tôi nghe, nhưng đầu óc tôi thì như đi vắng,tôi chẳng màng gì đến chuyện của nó cả. Chợt nó hỏi tôi :

-Sao, thằng Trí ‘chơi’ mày rồi hả?
-Ừ!
-Sao ? Được không? Tao nghe nói nó nghề lắm mà!
-Cũng OK! Tôi nói cho qua.
-Chỉ OK thôi à? Kể tao nghe đi Liên.
-Chuyện đó không như tao tưởng!

Dạ Lan phá lên cười:
-Dĩ nhiên lần đầu bao giờ cũng vậy, tao biết mà!
-Nhưng ít nhất cũng phải thỏa mãn chứ! Tao chẳng thấy thỏa mãn chút nào!
-Chắc chắn là vậy, tại mày chưa quen làm tình. Khi mày đã quen rồi, mày sẽ thấy thỏa mãn, sướng khoái!

Mắt tôi nhìn vào bóng đêm của con lộ. Tôi im lặng không nói gì nữa.

*
* *

Khi Dạ Lan thả tôi xuống trước cửa nhà, tim tôi như trùng xuống, tôi thấy xe của dượng còn nằm trên lối đi. Mở cổng ra tôi chậm chạp buớc vào trong nhà hy vọng dượng đã ngủ rồi, nhưng tôi lầm, ông còn thức đợi tôi. Ông ngồi tai phòng khách nheo mắt lên nhìn tôi.

-Con đi đâu vậy?
-Đi chơi !
Giọng tôi cấm cẳn, rồi tôi bước qua trước mặt ông để đi lên lầu.
-Liên, trở lại đây. Dượng muốn nói chuyện với con !

Tôi dừng chân từ từ quay lại phía ông. Tay tôi chống nạnh như sẵn sàng chờ đợi ông giảng đạo đức.
Ông đứng dậy đi lại phiá tôi. Tôi nhìn thẳng vào ông không chút sợ hãi. Thân hình ông cao lớn, nhưng tôi không sợ.
-Con đi chơi với ai mà không kêu điện thoại về nhà cho dượng biết con ở đâu ?
Tôi phản đối :
-Dượng nhớ là con 18 tuổi rồi , con đã trưởng thành rồi ; Dượng đừng quên vậy !
-Dượng biết con đã lớn rồi nhưng con phải biết là con đang sống trong nhà này, con phải nghe lời dượng chứ !
Cơn giận trong tôi bùng lên :
-Dượng hãy cho tôi yên đi! Tôi đã nói với dượng nhiều lần rồi, dượng không phải là Ba tôi. Tôi có quyền làm những gì tôi thích chứ!
Ông gật đầu :
-Nhưng…dượng là ba của con, con cũng dừng quên là dượng đã thừa nhận con là con nuôi cũa ba mà…
-Dượng , tôi chưa bao giờ nhận dượng là ba tôi cả. Tôi có ba thiệt sự của tôi, dượng cũng dư biết điều dó. Tôi sẽ đi ngay trong đêm nay tìm ba tôi. Ổng sẽ đón tôi trong vòng tay mở rộng…

Mặt dượng rắn lại, ổng chậm rãi:
-Được rồi Liên, nếu con muốn cứ việc tiến tới. Con hãy đi tìm ông ta coi.
-Tôi sẽ làm.. Tôi la lớn rồi chạy lên phòng tôi thu xếp đồ đạc.

Tôi cho vài bộ đồ vào cái túi deo lưng rồi tôi rời căn nhà. Đi được một đoạn đường tới trước một trạm săng, tôi dùng điện thoại di động gọi cho Dạ Lan, may quá nó có mặt ở nhà. Dạ Lan biểu tôi đứng đợi ở đó nó sẽ tới chở tôi đi gặp ba tôi ngay.

Chỗ ba tôi ở cách khoảng 2 giờ xe chạy. Tôi biết địa chỉ của ông là nhờ tôi đã ghi nó trong cuốn sổ điện thoại của má tôi, bà nói với tôi l đã mấy lần liên lạc với ông mà không được. Tôi thì nghĩ bà nói vậy cho xong chuyện mà thôi !

*
* *

Gần rạng sáng thì chúng tôi đến nơi ba tôi ở. Ba tôi sống trong một căn nhà nhỏ tại một quận lỵ cũng nhỏ. Tôi xuống xe và nói với Dạ Lan là đợi tôi cho đến khi tôi ra dấu hãy đi.

Khóac cái túi đeo lưng lên vai, tôi bước thẳng đến căn nhà, tôi cố giữ cho tay khỏi run, vì đã quá lâu tôi không gặp lại ba tôi. Tôi bấm chuông nhưng không có ai trả lời, tôi đợi thêm chừng ba phút rồi lại bấm tiếp. Chợt tôi nghe thấy tiếng đàn bà :

-Tôi ra liền đừng bấm chuông nữa !
Rồi cửa bật mở, một người đàn bà tướng tá đẫy đà đi ra :
-Có gì vậy ?
-Xin bà cho hỏi đây có phải nhà ông Lê Mai không ? Tôi ngập ngừng hỏi.
Bà nhìn tôi soi mói :
-Đúng vậy, có gì không ? Cô là ai ?
-Tôi là…tôi là con gái ổng !
Bà ta nhướng mắt lên như để nhìn tôi cho rõ :
-Vậy sao ! Cô đợi chút nghe !

Bà ta đóng cửa lại , tôi quay qua nhìn Dạ Lan rồi làm dấu cho nó tiếp tục đợi tôi. Chừng vài phút sau cửa lại bật mở, tôi giật thót người lại khi thấy ba tôi xuất hiện. Ông không giống ba tôi trong trí nhớ nhỏ nhoi của tôi. Râu ông mọc lởm chởm như mấy ngày chưa cạo, người ông nồng nặc mùi rượu, tóc ông điểm bạc rối bù. Tôi hỏi :
-Ba hả ?
-Cô là ai ? Ông hỏi lại tôi.
-Con là Liên, Mai Liên, con của ba đây.
Tôi mỉn cười, nhưng nụ cười của tôi vụt tắt ngay khi thấy vẻ mặt lạnh lùng của ổng.
-Ai ?
-Mai Liên đây ba !
-À, Liên hả ! Con ra sao ?
Tôi đứng đó mắt đẫm lệ, Tôi không có can đảm ôm lấy ông như tôi nghĩ trước đây.
-Con khỏe mà ba. Con có thể đến đây sống vói ba được không ? Ông dượng ghẻ con đối xử không tốt với con…
Ông đảo nhanh mắt về phía sau lưng rồi nó nhỏ với tôi :
-Liên à, ba không thể cho con ở đây được. Ba hiện có nhiều ‘vấn đề’…
Nước mắt tôi trào ra :
-Ba không muốn con ở đây với ba thiệt à ?
Rồi người đàn bà hồi nãy trở ra, có lẽ bà đã nghe rõ chuyện của chúng tôi.
-Này cô bé. Ba cô và tôi đang sống êm đềm với nhau, chúng tôi không thể để cô chung sống ở đây được…
Tôi gào lên giận dữ :
-Bà im miệng đi, tôi nói chuyện với ba tôi, tôi không nói chuyện với bà.
Ba tôi vội can thiệp :
-Nghe này con, bà ấy dù sao cũng là vợ của ba, con không nên ăn nói như vậy…
Tai tôi như ù đi, tôi thật sự xúc động, máu tôi như sôi sục, tôi lặng đi một lúc rồi không nói một lời, tôi quay đi và chạy thật nhanh đến chiếc xe của Dạ Lan, tôi bật khóc nức nở.. Dạ Lan mở máy xe và vọt đi:
-Chuyện gì xẩy ra vậy hả Liên? Mày OK chứ?
-Mày đưa tao về nhà tao đi, tôi dục nó chạy cho lẹ.

*
* *

Khi Dạ Lan bỏ tôi xuống trước cổng nhà, tôi thấy xe của dượng vẫn còn nằm trên lối đi vào nhà. Tôi tự cảm thấy xấu hổ, tôi biết là dượng bất mãn về thái độ của tôi lúc chiều, có lẽ tôi phải dẹp bớt tự ái đi để xin lỗi dượng.

Tôi bước vào nhà và ngạc nhiên khi thấy cửa không khóa, dượng đang ở trong bếp đọc báo bên ly cà phê. Ông ngửng đầu lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc tiếp tờ báo sau khi lên tiếng hỏi tôi:
-Hình như con không được may mắn khi gặp lại ba con phải không?
Tôi muốn bật khóc nhưng cố nén lại để trả lời ổng:
-Đúng như vậy!
-Thì dượng đã nói trước với con rồi mà!

Tôi quăng cái túi đeo lưng lên ghế salon vươn vai ngáp dài. Dượng rời cái ghế đang ngồi bước lại gần tôi rồi choàng tay qua vai tôi, giây phút đó làm tôi thật mủi lòng:
-Con cứ yên tâm ở đây đi không sao đâu OK?
-Con thật điên rồ!
-Con không điên…dượng biết mà! Chính ra dượng phải cản con đừng để con gặp lại ông đó!
-Con ân hận lắm…dượng à…con thật ân hận …
-Dượng không chấp con đâu…
Ông an ủi tôi cho đến lúc tôi lấy lại được bình tĩnh. Ông lấy khăn chùi nước mắt cho tôi.
Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi có cảm tưởng ông là một người cha thật sự của tôi, tôi đã lầm khi cứ nghĩ cha ruột tôi sẽ đón tiếp tôi đúng nghĩa của tình phụ tử.Dượng mới thật sự đối xử tốt với tôi thế mà tôi chẳng bao giờ coi ông như một người thân cả.
-Bâygiờ con cứ nằm đây để dượng đi làm cà phê cho con uống. Nói xong ông bỏ đi vào bếp. Tôi ngồi đờ đẫn trên ghế salon, rồi tôi nằm xuống. Mắt tôi nặng chĩu, suốt cả buổi tối không ngủ. Tôi thấy ở nhà thiệt là thoải mái rồi tôi từ từ chìm vào giấc ngủ…

-Tỉnh dậy đi Liên…
Tôi từ từ mở mắt, duợng đứng bên cạnh tôi, ông nhìn tôi mỉn cười, tay ông vuốt mớ tóc phủ trên má tôi. Tôi dụi mắt hỏi :
-Giờ là mấy giờ rồi?
-Gần 4 giờ chiều rồi.
Tôi ngồi dậy che miệng ngáp:
-Con ngủ lâu vậy sao? Tôi nhận ngay ra tôi vẫn còn mặc bộ đồ Dạ Lan cho mượn và trong lúc tôi ngủ dượng đã lấy mền đắp cho tôi.
-Con ngủ như chết, duợng nghe được cả tiếng con ngáy từ trong phòng dượng.
Tôi cười bẽn lẽn:
-Con đâu có ngáy bao giờ…
-OK con nói sao cũng được. Giọng ông có vẻ châm chọc. Bây giờ dượng phải đi làm. Dượng đã kho nồi cá trong bếp nếu con đói thì cứ lấy ăn đi nhé!
-Con đang đói lắm này.
-Vậy con dậy ăn đi. Ông mỉm cười âu yếm.
Tôi nắm tay ông để đứng dậy, tôi ngửi được cả mùi nước hoa loại bôi sau khi cạo râu, tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấp úng :
-Dượng , một lần nữa con cám ơn dượng đã ở đây với con suốt mấy năm qua…
Ông lộ vẻ cảm động siết chặt tay tôi:
-Vì dượng là…ba của con mà.
Tôi đặt nhẹ một nụ hôn lên má ông, điều mà từ trước tới nay tôi chưa bao giờ làm, mắt ông như vụt sáng. Tôi như thì thầm :
-Dượng đi làm vui vẻ nghe !
-Cám ơn con, dượng sẽ điện về cho con. Nói xong ông chậm dãi bước đi.

*
* *

Ngày thứ hai, sau buổi học tôi gặp lại Dạ Lan, nó hỏi tôi :
-Sao ? Ông dượng mày có nói gì không ?
-Tụi tao bây giờ ‘friend’ với nhau rồi Tao nghĩ là tao cũng có phúc mới gặp được một ông dượng như vậy !
Nó nheo mắt ngó tôi :
-Thiệt vậy sao. Trái lại tao và ông già không hợp nhau cứ có chuyện hoài.
-Cuối cùng tao cảm thấy dễ chịu hơn, thú thật tao không có tinh thần kể từ ngày má tao mất. Bây giờ thì ổn định rồi !
-Ít nhất cũng phải như vậy chứ ! À nói chuyện đến cha con tao mới nhớ, tháng tới trường mình tổ chức buổi dạ vũ liên hoan để tỏ lòng biết ơn «đấng sinh thành» và cũng là để chia tay bãi khóa đấy !
-Chắc không ? Nếu vậy tao sẽ mời dượng tao tham dự.
-Thật mà, nhưng ba tao sẽ không đến đâu, hơn nữa mày biết đó tao là chúa ghét những buổi dạ vũ xã hội như vậy.Tôi cười lớn :
-Tao biết mày mà, nhưng tao sẽ mời dượng tao tới để tỏ lòng biết ơn ổng !

*
* *

Một bữa vào ngày nghỉ hàng tuần của dượng , chúng tôi ngồi ăn cơm chiều với nhau. Tôi bỗng tò mò hỏi dượng :
-Dượng à !
-Có gì vậy con ?
-Con muốn hỏi dượng một chuyện !
-Con cứ nói !
-Tại sao dượng không kiếm một bà nào để giải khuây ? Má con mất đã ba năm nay rồi mà con không thấy dượng ra ngoài «du hí» !
-Bởi vì dượng còn yêu thương má con.
-Con biết, nhưng thiếu gì đàn ông họ đi tìm mấy bà để giải khuây khi vợ vừa chết xong. Đàn ông thì dễ dàng như vậy mà !
Ông bật cười rồi nhâm nhi ly rượu :
-Liên à, tại sao con lại có ý nghĩ quái đản vậy ?
-Con thấy…trên TV.
-Chuyện giả tưởng! Nó không dễ dàng như con nghĩ đâu. Đúng ra hiện giờ dượng không thể nào nghĩ đến một người đàn bà khác ngoài má con. Dượng yêu má con với tất cả trái tim của dượng…Má con là tất cả…

Không hiểu sao lúc đó nước mắt tôi cứ tự động trào ra. Dượng đứng dậy choàng lấy vai tôi an ủi:
-Dượng ân hận…dượng không muốn khơi lại chuyện về má con nữa, nhưng dượng không biết giải thích sao cho con hiểu…
Tôi nức lên:
-Không phải vậy…tại con nhớ má con. Bây giờ thì con hiểu là dượng yêu thương má con biết là chừng nào!
Ông lau nước mắt cho tôi rồi hôn lên trán tôi :
-Dượng yêu má con nhiều lắm, đến bây giờ dượng vẫn còn yêu. Dượng cũng thương cả con nữa.
Lòng tôi trùng xuống, từ trước tới nay chưa có ai nói với tôi như vậy. Tôi bật khóc lớn hơn. Dượng ôm tôi chặt hơn, tôi muốn nói với ổng là tôi cũng yêu ông lắm nhưng tôi không thốt ra lời.
*
* *
Buổi dạ vũ liên hoan cũng kề cận rồi mà tôi cũng vẫn chưa ngỏ ý mời dượng được vì ông rất bận. Hơn nữa tôi biết là phải nói với ông trước vài ngày để ông lo thu xếp ngày nghỉ. Không hiểu sao tôi cứ phải lo nghĩ về việc mời ông tham dự như vậy nữa.Nó không dễ dàng như tôi mời tụi bạn trai ở trường sao?

Buổi chiều hôm đó, sau bữa ăn trong lúc tôi dọn dẹp trong bếp còn dượng thì ngồi coi TV. Khi xong xuôi công chuyện, tôi ra ngồi xuống salon gần ông. Dượng nhìn tôi mỉn cười:
-Con ngồi coi TV với dượng hả?
-Dạ…Tôi nhìn lên màn hình, chúng tôi yên lặng ngồi coi, tay tôi đan vào nhau, cuối cùng tôi lên tiếng:
-Dượng!
-Có gì vậy con? Ông hỏi tôi mà mắt không rời màn hình.
-Con muốn hỏi dượng có thể…có muốn…Sao tôi cứ ấp úng không biết diễn tả ra sao nữa…
-Có gì con ccứ nói. Ông với tay tắt TV rồi quay sang tôi.

-Con muốn nói là nhà trường có tổ chức buổi dạ vũ với chủ đề là “tình phụ tử” để tỏ lòng tri ơn giữa cha và con, con muốn dượng đi với con tham dự buổi dạ vũ này nếu dượng muốn!
-Dượng muốn lắm, miễn sao con vui là được. Tôi thở ra:
-Thật vậy hả? Dượng chắc đi được không ? Dạ vũ tổ chức vào tối thứ năm tuần tới này.
-Nhất định được mà, dượng sẽ đi với con.
Tôi mừng rỡ nhào tới ôm chầm lấy dượng để tỏ nỗi vui mừng làm dượng té bật ngửa ra ghế.
-Ô, con làm đau lưng dượng đó!
-Con xin lỗi dượng tại con mừng quá.
Ông cười hiền:
-Nói vậy chứ không sao đâu! Dượng rất vui mừng được con ôm như vậy!
Tôi hơi ngượng và nhận thấy là tôi đang ngồi trên đùi dượng, tôi vội vàng đứng dậy sửa lại cái váy đã quấn lên hơi cao khỏi đầu gối.
-Thôi bây giờ con đi tắm một cái rồi con đi ngủ luôn, ngày mai con còn phải đi chợ với Dạ Lan bạn con để coi mua bộ quần áo

*
* *

Ngày hôm sau, Dạ Lan đưa tôi đi shopping để chọn mua cho tôi bộ đồ mặc cho buổi dạ vũ. Nó cố vấn:
-Mầu tím? Không được đâu. Chọn mầu đậm hợp với mày hơn! Nó đưa cho tôi bộ đồ kẻ sọc nhỏ rồi nói:
-Thử cái này coi!
-Được đấy, trông hấp dẫn lắm, nhưng bao nhiêu vậy?
Dạ Lan nhìn bảng ghi giá :
-Hàng “khuyến mãi” mà…
Bộ đồ thiệt hợp nhãn không dài và cũng không quá ngắn trông rất…sexy!
-Để tao mặc thử coi, tao hy vọng mặc vừa.
Tôi đi về phía phòng thử, sau khi kéo cái fermeture lên tôi bước ra cho Dạ Lan coi. Nó dơ ngón tay cái lên trời rồi huýt sáo tỏ ý chiêm ngưỡng:
-Mày mặc bộ này đẹp chết đi được, nhưng phải đi với kép nào chứ đi với dượng mày thì uổng quá!
Tôi nhìn mình trong gương, thấy tôi như thay đổi toàn diện. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy mình đẹp. Sau cái robe tôi còn phải kiếm mua đôi giày cho thích hơp với bộ đồ vừa mua nữa chứ. Tôi chắc đêm dạ vũ sẽ rất thần tiên…

*
* *

Tôi dấu dượng bộ đồ tôi mua cho đến buổi tối hôm dạ vũ. Ông đứng đợi tôi ở phòng khách trong bộ đồ sậm áo trắng cà vạt đỏ. Ông tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi chậm dãi bước vào phòng. Ông ấp úng mắt không rời tôi:
-Trời ơi Liên đây sao con?
Tôi cũng trả lễ lại:
-Trông dượng đẹp trai và chững trạc quá!
Ông vẫn yên lặng chiêm ngưỡng bộ robe của tôi.
-Con đẹp quá đi thôi!
Tôi ấp úng lời cám ơn. Ông âu yếm vỗ tay lên vai tôi rồi nói:
-Thôi tụi mình đi nhé !Tôi lại lý nhí cám ơn ông. Ông tỏ vẻ cảm động lắm nhưng không nói gì.Tôi cầm tay ông hỏi :
-Ba…không sao chứ?
-Con chưa bao giờ kêu dượng là ba cả…
Tôi siết chặt tay ông:
-Con biết. Con ân hận lắm!Nhưng ba thiệt sự là ba của con. Ba đã chăm sóc con còn hơn cả ba ruột con nữa. Con yêu ba.
-Ba cũng yêu con lắm. Con là tất cả…
Chúng tôi ôm lấy nhau tưởng như không dứt. Buổi chiều mới bắt đầu mà tôi chắc sẽ vui lắm.

*
* *
Vào khoảng 8 giờ tối chúng tôi tới địa điểm dạ vũ, tôi thấy có nhiều nũ sinh trên sàn nhẩy, họ đang khiêu vũ cùng với ba họ cười nói vui vẻ. Tôi cảm thấy ân hận vì trước đây tôi đã đối sử không đẹp với dượng . Bây giờ thì tôi lại cảm thấy hãnh diện về những gì mà dượng đã làm cho má con tôi.
-Địa điểm này được đấy chứ !Dượng nói bâng quơ, chúng tôi tiến đến một cái bàn còn trống, ngồi xuống rồi nhìn thiên hạ khiêu vũ với nhau.
-Ban tổ chức chọn chỗ này thiệt đẹp…
-Con có khát không? Để dượng đi kiếm cái gì uống nhé! Ông vỗ vai tôi hỏi.
-Dạ khát!

Ông đứng dậy đi về phía bàn để đồ ăn uống. Tôi theo dõi bước đi của ông, tôi thấy mấy bà giáo của tôi nhìn ông chầm chập. Trông ông thật lôi cuốn, điều này trước đây tôi cũng thấy, nhưng chẳng bao giờ tôi để ý đến cả. Bây giờ thì tôi biết tại sao má tôi yêu ông đến như vậy. Ổng có đầy đủ đức cần có ở một người đàn ông. Tim tôi như trùng xuống nhưng rồi trong tôi như có lời sỉ vả :” Thôi Liên ơi, đừng nghĩ đến ông như thế nữa, ông ta là ba mày, dù không cùng máu mủ nhưng ổng cũng vẫn là ba mày”!

Ông trở lại bàn, chúng tôi ngồi nhâm nhi ly rượu khai vị trong khi chờ đợi đồ ăn. Tối hôm đó tôi tôi được biết thêm nhiều về bản con người của dượng nữa. Ông rất khôi hài làm tôi cười như không muốn dứt. Tôi thấy mình như là một đứa hạnh phúc nhất trong đêm dạ vũ này.
-À, Liên đây rồi. Một giọng nữ vang lên, tôi ngẩng lên nhìn, đó là bà giáo Thành, bà dạy chúng tôi môn Sử địa. Trông bà ta thiệt đẹp ở lứa tuổi 30.Bà trang điểm thật kỹ, tóc dài đen mượt. Bà mặc bộ đồ xanh rất gợi cảm.
-Ô chào bà Thành, quay sang dượng tôi tiếp, xin giới thiệu với bà ông là ba của tôi. Tôi bắt gặp trong mắt bà những tia nhìn thiện cảm nhắm vào dượng :
-Chào ông. Rất hân hạnh được biết ông. Xin cứ gọi tôi là Vân cho thân mật, vừa nói bà vừa chìa tay cho dượng tôi bắt.

Dượng đứng thẳng người, đầu hơi nghiêng về phía trưóc tỏ vẻ xã giao. Trong khi miệng bà thì tía lia kể chuyện nào là bà rất hài lòng về tôi trong lớp học và bà còn khen tôi là đứa học trò thông minh chăm chỉ ít nghịch ngợm v…v…
Trong khi đó thì dượng tôi chỉ đứng nghe rồi cười, bà con thêm:
-Ông có cô con gái thật thông minh xinh đẹp tôi tin chắc rằng cô ấy sẽ thành công trên đường đời.
Cô Vân nhận thấy chúng tôi có vẻ thỏa mãn vì những lời khen ngợi của cổ trong khi dượng tôi hết nhìn tôi lại nhìn cô Vân, rồi ông nghiêng qua hôn lên má tôi làm cho tim tôi bồi hồi, ông nói với cô Vân:
-Tôi rất hãnh diện về con gái tôi.
-Cám ơn Ba, cám ơn cô Vân. Tôi chợt nhận ra rằng ông đã kêu tôi là con gái.Câu này là tất cả những gì tôi muốn nghe.
Cô Vân cười nhỏ nhẹ rồi xin phép bỏ đi mắt không rời dượng . Tôi đợi cho đến khi cô ta đi khuất mới quay sang nói với dượng:
-Ba, ba có thấy bà ta có vẻ “mết” ba không?
-”Mết” à? Rồi ông phá lên cười. Tôi hóm hỉnh nói :
-Đúng thế ba ạ, con nghĩ bà ta có vẻ «chịu đèn» ba rồi đó !
-Thật hết ý ! Ba thì nghĩ bà ta đã có chồng và có con rồi !
-Không ! Bà ta chưa có chồng và cũng không có con nữa, còn độc thân vui mà, rồi tôi nhìn sâu vào mắt ông. Ba có thể mời bà ấy đi chơi gỉai khuây được mà.
Giọng ông trở lên cương quyết :
-Ba đến đây vì con, không phải đến đây để tìm cách lăng nhăng với bất cứ ai khác. Tối nay là của chúng mình…
Tôi cười bằng lòng :
-Vâng tối nay là của chúng mình.
Sau khi ăn uống tôi và dượng khiêu vũ với nhau gần như suốt buổi. Tôi cũng không ngờ dượng nhẩy giỏi vậy. Tôi cảm thấy chúng tôi là cái đinh của buổi dạ vũ hôm đó.

Chúng tôi về đến nhà thì đã quá nửa đêm, mặc dù đã « nhót » với nhau suốt cả buổi với đôi giầy cao gót nhưng tôi không cảm thấy mệt mỏi gì cả. Dượng bật đèn lên, tôi bước theo ông vào nhà. Ông thẩy chùm chìa khóa lên bàn cởi cái áo veste rồi thả mình xuống ghế salon. Nhìn ông nằm soải chân, mắt nhắm lại, tôi cười :
-Bộ mệt lắm rồi hả «bố già» ?
-Tại con còn quá trẻ mới ra nông nỗi !
Tôi lại ngồi xuống gần bên ông :
-Con không có ý nói Ba già đâu, con giỡn chơi mà. Ông mở mắt nhìn tôi, chúng tôi cùng im lặng, ông đặt tay ông lên tay tôi rồi lại tiếp tục im lặng.Tôi không hiểu sao ông làm vậy, tôi nghiêng qua hôn lên má ông một cách nhẹ nhàng. Ông ôm lấy khuôn mặt tôi :
-Cám ơn con về buổi tối hôm nay.
-Tại sao ba lại cám ơn con. Chính con mới là người phải nói câu đó mà.
Ông ngồi thẳng lên, hai tay ôm lấy mặt tôi :
-Con nhắm mắt lại !
Tôi làm theo lời ông nhắm mắt lại và ông hôn lên mắt tôi. Tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt chúng tôi quá gần nhau. Tôi cảm nhận được cả hơi thở nóng của ông phà lên khuôn mặt tôi.Tôi nhìn ông mong muốn ông sẽ hôn tôi. Tôi biết như vậy là quấy, nhưng tôi vẫn muốn ông hôn tôi.
Ông do dự rồi tay ông rời khuôn mặt tôi, đứng dậy :
-Ba phải đi ngủ, vì tối nay nghỉ nên sáng mai ba phải làm bù lại.
Tôi hơi thất vọng. Tôi muốn được ông hôn tôi. Tôi biết với bọn con trai tôi rất ngổ ngáo, nhưng tối nay tôi cảm thấy thèm được yêu. Ông bắt đầu bỏ đi, tôi vội nắm tay ông lại.Dáng người ông cao lớn, tôi nhón chân lên hôn vào môi ông. Tôi không còn suy nghĩ gi nữa, tay tôi rang rộng ôm lấy cổ ông rồi hôn lên môi ông. Tôi thấy ông không hôn trả lại. Tôi cảm thấy bối rối và tội lỗi vì hôn người cha nuôi. Tôi quay người lại không nói một lời nào. Tôi chạy lên phòng rồi đóng cửa lại. Nước mắt tôi chảy ra ràn rụa. Tại sao tôi có thể làm một điều ngu xuẩn như vậy ? Tôi nghĩ ông sẽ hôn trả lại tôi nhưng không. Tôi thật xấu hổ nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với ông.

Tôi cởi bộ đồ dạ vũ mặc áo ngủ vào.Tôi lại tấm tức khóc nghĩ là dượng ghét tôi. Tất cả những cử chỉ của dượng suốt buổi chiều làm tôi cứ nghĩ là dượng yêu tôi như tôi đã yêu dượng, nhưng tôi đã lầm. Tôi nghĩ là tôi đã lầm.

*
* *
Ngày hôm sau thức dậy trễ, nhưng tôi không muốn rời khỏi phòng, sau tôi nhớ ra là sáng nay dượng phải đi làm, tôi dây quét dọn nhà cửa, bỏ đồ vào máy giặt.Tôi gọi điện thoại cho Dạ Lan để hỏi xem nó có làm gì sáng hôm nay không ? Tôi rủ nó đi chơi để tránh mặt dượng khi ông đi làm về, nhưng Dạ Lan đã đi đâu rồi, có lẽ nó đi chơi với bạn trai của nó.

Tôi biết mình phải giáp mặt với dượng .Có lẽ tôi phải xin lỗi ổng để ông tha lỗi cho tôi như tha lỗi cho một đứa nhỏ nông nổi vậy !

Đến 8 giờ tối ông vẫn chưa về. Tim tôi hồi hộp, tôi nghĩ là ông không muốn nhìn mặt tôi nữa ? Ông chán ghét tôi. Tôi tự nhủ ‘Liên ơi ! Đừng quá lo chuyện nhỏ đó’ để an ủi mình.

Tôi đợi ông, nhưng ông không đến. Tôi khóc nhiều, tôi cảm thấy chuyện trở lên phức tạp, tôi ở lỳ trong phòng vẽ và nghe nhạc.Tôi không thấy hứng thú khi vẽ nữa rồi mắt tôi nặng chĩu và tôi chìm vào giấc ngủ…

*
* *

Rồi có ai đó lay nhẹ để đánh thức tôi, tôi mở mắt và nhận ra dượng.Tôi vừa dụi mắt vừa hỏi :
-Dượng có sao không ?
Dượng lắc đầu :
-Dượng vô ý quá đã không báo cho con biết là dượng phải làm thêm giờ không về được. Nhưng…dượng thấy cần phải nói chuyện với con.
Tôi ngồi bật dậy, ngòai trời đổ mưa ào ạt, lòng tôi hoang mang :
-Vậy dượng cứ nói đi.
Ông chộp lấy tay tôi ấp vào giữa hai bàn tay ông :
-Dượng muốn nói với con về cái hôn đêm qua…
-Con rất ân hận chuyện ấy !
-Con không nên ân hận gì cả !
Tôi thật bất ngờ :
-Dượng nói sao ?
-Con không phải ân hận chuyện đó. Dượng cũng muốn hôn lại con nhưng dượng
tự kiểm soát được.
Tim tôi trùng xuống :
-Dượng muốn hôn lại con à ?
Ông gật đầu :
-Đứng vậy ! Dượng muốn lắm, nhưng dượng chợt nghĩ dượng là người lớn tuổi duy nhất trong nhà phải biết tự kiểm vả lại dượng đã nhận con là con đỡ đầu của dượng thì không thể để phá hỏng tình yêu này.
Tôi bước lại gần dượng sờ lên khuôn mặt dượng , tôi nhìn sâu trong mắt ông rồi tôi hôn lên đôi môi một cách âu yếm :
-Dượng nên nhớ rằng bây giờ con đã trưởng thành rôi !
Dượng chỉ gật đầu không phản ứng gì khi tôi chồm tới bá cổ ông hôn thêm một lần nữa. Lần này thì nụ hôn kéo dài hơn và đôi môi chúng tôi quấn lấy nhau. Dượng hơi run, tay ông đặt lên vai tôi như muốn ngăn lại một cách tuyệt vọng nhưng không làm được.Tôi biết ông cũng như tôi mà thôi !
Tôi đưa lưỡi tôi vào sâu trong miệng ông và ông như buông thả rồi lưỡi chúng tôi quyện lấy nhau thật chặt. Tôi cảm thấy các đầu ngón chân tôi quíu lại. Nụ hôn này không thể đem ra so sánh với cái hôn mà tôi đã trao cho Trí trước đây. Nụ hôn của chúng tôi đặc biệt đầy ấp tình yêu.

Khi đôi môi chúng tôi rời nhau, dượng rên rỉ :
-Trời ơi ! Liên ơi …
Từ trong đáy im tôi bật lên :
-Con yêu dượng nhiều lắm !
Ông gạt tóc tôi qua một bên rồi nựng cầm tôi :
-Con đẹp quá, dượng yêu con bằng tất cả trái tim của dượng !
Tôi thì thầm vào tai ông :
Đừng bỏ con dượng nhé. Con cần dượng.
Ông khẽ gật đầu rồi đặt tôi nằm xuống . Tôi ngước mắt nhìn ông trong lúc tay ông không ngừng vuốt ve khuôn mặt tôi.
-Con biết không. Khi dượng đã quyết làm điều gì thì không có ai có thể ngăn cản được dượng nữa. Bây giờ con hãy cho dượng biết con thật sự muốn chúng mình như vậy hả ?
Tôi nhìn ông mỉn cười âu yếm :
-Con muốn lắm. Con thật sự mong đợi nó đến hơn tất cả sự mong đợi của con.

Ông lại tiếp tục hôn tôi, thật tuyệt vời, tôi hé môi ra để lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau, ông nắm tay tôi, rồi ông di chuyển bàn tay xuông ngực tôi, tất cả những cử động của ông đều nhẹ nhàng âu yếm, không như nhũng gì mà Trí đã làm với tôi.

Rồi ông rời môi tôi di chuyển nụ hôn xuống cổ tôi, hơi thở nóng bỏng phà lên da thịt tôi làm tôi như bị lửa đốt. Tôi rên rỉ trong cổ họng : Ừ…ừ. ..m..

Ông kéo cái áo lót của tôi lên rồi ngậm vào núm vú đã cương cứng của tôi mà mút nhè nhẹ. Tôi bắt đầu quằn người trên giuờng. Chân tôi tự động dạng ra vì tôi biết thế nào cũng đến giai đoạn đó.

Ông bú hết vú bên này rồi đổi sang vú bên kia, xong ông lại di chuyển nụ hôn xuống phía dưới nữa, tay ông kéo chiếc quần short của tôi xuống, tôi nâng đít lên cho ông cởi ra dễ dàng. Khi tôi chỉ còn lại chiếc sì líp trên người thì ông ngưng lại để chiêm ngưỡng thân thể tôi.
Tôi ngẩng lên thấy nét mặt si dại của ông tôi thầm thì cho ông thêm can đảm :
-Con yêu dượng !
Ông gật đầu rồi cúi xuống hôn nhẹ lên bụng tôi :
-Anh yêu em.Em đẹp quá Liên ơi ! Em có biết vậy không ? Lần đầu tiên ông kêu tôi là em.
-Dượng nói con mới biết, con cứ nghĩ là con «xí gái» lắm !
-Em không xấu đâu. Em đẹp nhất trần gian ! Anh yêu em!Dù em không có thiện cảm với anh nhưng anh vẫn yêu em! Em biết vậy không?
-Em biết! Tôi đổi giọng xưng em với ổng.
-Ông kéo chiếc quần lót của tôi xuống, cuối cùng tôi hoàn toàn trần truồng trứơc mặt ông. Tôi biết nước dâm của tôi đã trào ra, ông cho tay vuốt nhẹ vào vùng âm hộ làm tôi rùng mình từng chập. Ông như gầm gừ:
-Ồ cưng của anh đã ướt sũng rồi này!
-Em nứng quá rồi.Anh yêu em đi!Giọng tôi như năn nỉ.
Ông đúng dậy cởi đồ ra tôi nhìn thân thể cường tráng của ông với bờ vai nở rộng, cái bụng phẳng phiu trong cái quần boxer bó sát. Ông kéo cái boxer xuống, con cặc ông bung ra cứng ngắc. Cặc ông bự quá chắc chắn là lớn hơn của anh chàng Trí rồi.

Ông trèo lên giường để cặc ông giữa hai chân tôi, tôi liên tưởng ông sẽ làm hệt như Trí đã làm với tôi. Nhưng ông làm tôi kinh ngạc khi ông cúi xuống hôn lên bụng tôi tay ông mơn trớn vùng hạ bộ cho đến khi tôi thấy hơi thở nóng hổi của ông phà vào lồn tôi.
Tôi chống hai khuỷ tay lên để nhìn cho rõ, mắt tôi chạm vào mắt ông. Ông hỏi:
-Em đã được ai bú lồn lần nào chưa?
Tôi lắc đầu, ông mỉn cười rồi đưa lưỡi sâu vào trong âm đạo tôi cả thân người tôi như bật lên vì sướng.Tay ông banh hai mép lồn rộng ra rồi đánh lưỡi bật bật vào hột le của tôi, ông nhìn vào mặt tôi rồi lại tiếp tục bú cho hết nước.
-Ôi !Sướng quá!
Tôi rên rỉ, tôi không bao giờ nghĩ rằng có một người đàn ông làm cho tôi sướng đến như vậy.Ông bú lên hạt le của tôi trong khi hai tay ông tham lam mò lên mân mê núm vú tôi. Ông bấm nhè nhẹ lên hai núm vú làm tôi sướng lên đến chín tần mây, Tôi rú lên:

-Đúng chỗ đó, anh ơi bú em chỗ đó đi! Tôi rên trong hoan lạc môi ông bấm chặt lấy mòng đóc mà bú mạnh làm tôi quằn người trên giường, tôi trở mình liên tục, miệng tôi không ngăn được những tiếng rên rỉ. Môi ông tuyệt quá, lưỡi ông lại tiến sâu trong âm đạo tôi, tôi gào lên điên loạn, lưỡi ông nhịp nhàng rút ra đút vào trong lồn tôi như ông đang đụ tôi bằng lưỡi vậy. Mông tôi cũng tự động hẩy tới lui theo nhịp đánh của lưỡi ông, rôi bỗng ông ngưng lại như để thưởng thức nhịp đụ của tôi vào lưỡi ông. Tôi cứ hẩy tới hẩy lui như vậy cho đến khi tôi cảm thấy cơn cực khoái ào tới:
-Sướng quá anh ơi !Em sướng quá! chịu hết nổi rồi!Tôi la lớn rồi ruỗi thẳng người ra, bắn khí ào ào vào lưỡi ông.
Dượng chồm lên người tôi, hôn tới tấp lên mặt lên môi tôi, tôi nếm được cả dư vị dâm thủy của tôi còn đọng lại trên lưỡi dượng. Chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết, tim tôi như ngừng thở. Tôi thốt lên một cách thành thật:
-Tuyệt vời quá anh ơi!
Ông ôm cứng lấy tôi , hôn lên trán tôi nói:
-Bú em sứng thật!
-Yêu em đi !Tôi năn nỉ.
-Em biết không em kêu anh như vậy làm tim anh như muốn tan ra đó!
-Hãy yêu em đi!Tôi nhắc lại.

Ông mỉn cười âu yếm, ông kéo hai chân tôi cho quặp vào hai bên hông của ông, tay ông cầm con cặc to đùm cứng ngắc nhằm vào lỗ lồn nhỏ xíu cửa tôi, tôi cảm thấy lồn tôi căng ra khi cặc ông đút vào. Tôi khẽ rên lên vì đau. Đau thì có đau nhưng sướng làm sao đâu! Khi cặc ông đã vào lút cán, ông chống hai tay lên mà nhẹ nhàng đẩy vô rút ra. Tôi nhìn ông âu yếm. Chúng tôi làm tình với nhau say đắm. Thế giới bây giờ là của riêng chúng tôi.Thật không thể nào so sánh được với kinh nghiệm làm tình lần đầu tiên của tôi với Trí. Dượng biết cách làm cho tôi sướng. Cuối cùng tôi như chia sẻ thân xác cho người trong mộng của tôi. Miệng ông rên rỉ trong lúc ông nắc thiệt mạnh cặc ông vào lồn tôi:
-M…m…lồn cưng bóp quá!Anh sướng quá!

Ông gia tăng tốc độ, tôi lâng lâng như lên thiên đàng. Ông vừa chơi vừa bú vú tôi.Tôi lảm nhảm những lời yêu đương vào tai ông. Cặc ông như xoáy hết qua trái lại qua bên phải. Rồi tự nhiên ông ngừng hỏi tôi:
-Em có uống thuốc ngừa chưa?
-Uống rồi! Anh cứ cho vào trong đi.
-Anh ra đây em ơi. Ông như gầm lên rồi tôi cảm nhận được những tia nước nóng hổi bắn vọt mạnh trong lồn tôi.

Tôi nhìn thấy vẻ thỏa mãn trong khuôn mặt ông rồi mắt ông nhắm lại, ông lăn ra nằm cạnh tôi như để lấy lại hơi thở trong khi tôi chồm lên người ông hôn tới tấp vào cổ vào mặt ông.
-Sorry, Liên ơi!Anh ra sớm quá, bây giờ anh như cậu trai mới lớn vậy, ra lẹ quá!
Chúng tôi nhìn nhau cười vui vẻ.
-Em thấy như vậy là quá tuyệt rồi. Điều quan trọng đối với em bây giờ là anh yêu em, còn anh ra lẹ không có nghĩa là anh hết khả năng làm tình nữa!
Ông tỏ vẻ cảm động :
-Em muốn mình yêu nhau nữa hả?
-Muốn chứ!Em yêu anh mà.
-Anh cũng vậy, em đã chiếm ngự trong trái tim anh rồi!

Tôi nằm xuống bên ông. Ông ôm tôi thật chặt. Trời đã khuya, chúng tôi cứ ôm nhau như vậy rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi thức dậy, tôi quay sang bên cạnh, người tình của tôi vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Ông ngáy nhé nhẹ, tim tôi rộn lên khi ngắm ông ngủ rồi tôi chiêm ngưỡng cái thân thể trần truồng của ông mắt tôi không rời con cặc cứng ngắc đang dựng đứng lên trong cơn hứng tình buổi sáng mà tôi đã được biết qua trong những quyển sách loại ái tình bửu giám của ngoại quốc (érection matinale).Tôi như không kìm hãm được nữa, tôi nhẹ nhàng cúi xuống cầm lấy cặc của ông đưa vào mồm mình. Tôi chưa bú cặc ai bao giờ. Tôi muốn nhân cơ hội này thử hôn cặc ông xem sao. Cặc ông đã nằm trong miệng tôi, tôi nếm được vị mặn mặn của chất nước nhớt nhớt tiết ra trên đầu khất, tôi rà lưỡi liếm dài theo thân cặc to đùm của ông; Tôi thấy ông chuyển người rên nhỏ, rồi ông mở mắt ra nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên:
-Ồ Liên! Cưng của anh!
Tôi tiếp tục cho cặc ông sâu trong miệng tôi bú mạnh hơn, tôi để cho môi tôi ôm sát lấy thân cặc, cứ vậy đầu tôi rút lên chúc xuống như gà mổ thóc vậy . Ông như khuyến khích tôi bằng cách luồn tay vào tóc tôi rồi nhấn đầu tôi lên xuống nhẹ nhàng:
-M…ừm… Ông rên nhỏ.
Cặc ông căng cứng như lúc nó nằm trong lồn tôi khi ông chơi tôi. Tôi sờ nắn hai hòn đạn một cách thích thú, nó nóng hổi ,tôi bóp nhè nhẹ trong lúc ông rên lên thống khoái:
-Anh sắp ra đó! Em nuốt đi nhé!Nuốt hết nhé em!

Cặc ông giật giật liên hồi, ông xả hết tinh khí đầy vào miệng tôi. Ông như gầm lên, hẩy mạnh mông lên như đụ vào miệng tôi rồi ông cứ bơm như vậy cho đến lúc không còn gì để bắn ra nữa. Tôi thì ông ra tới đâu tôi nuốt hết đến đó, tôi cũng phải đền bù lại cho ông lúcông mút hết dâm thủy của tôi chứ!
-Đã quá trời ơi! Ông la lớn rồi rút cặc ra khỏi mồm tôi.Tôi thông cảm với cơn sướng khoái của ông. Tôi hỏi nhỏ:
-Anh OK chứ?
Ông lườm tôi :
-Cưng hỏi hơi thừa đấy!
Tôi nằm dài lên người ông ngả đầu lên bộ ngực rắn chắc của ông. Ông vuốt ve tóc tôi rồi hôn nhẹ lên trán tôi.
-Em làm vậy vì em muốn cho anh sung sướng!
-Anh sướng lắm mà em đã làm vậy lần nào chưa?
-Đây là lần đầu tiên trong đời. Không hiểu em làm có đúng không nữa?
-Em làm hết xẩy.Anh sướng điên lên vì em đó! Tôi lại nhìn vào mắt ông:
-Em yêu anh!
Tôi cảm thấy cặc ông lại cứng lên cộm vào bên hông tôi:
-Hình như anh lại nổi hứng rồi hả?
-Thì em cứ coi thì biết.
-Em muốn anh yêu em nữa.
-Anh cũng vậy.
Ông đặt tôi nhẹ nhàng ngả lưng xuống giường rồi nhìn sâu trong mắt tôi, vuốt ve khuôn mặt tôi:
-Lần này anh yêu em lâu hơn nhé!

Sáng đó chúng tôi làm tình với nhau lần nữa, ông làm tôi sướng thật nhiều tôi đạt tới cơn cực khoái còn ông thì phóng tinh sối sả mạnh vào trong lồn tôi.nhau dài lâu, yêu nhau đậm sâu” như vậy, chúng tôi vào phòng tắm mở nước nóng tắm cho nhau. Dượng làm món điểm tâm hột gà chúng tôi ngồi ăn bên nhau. Chợt mặt tôi sụ xuống vì buồn, dượng nhận được thấy ngay, ông hỏi tôi săn đón:

-Em làm sao vậy?
-Thì chuyện giữa chúng mình với nhau mà. Anh biết đấy chỉ còn một tháng nữa là em phải rời đây để vào đại hoc xá, chúng mình đâu còn sống bên nhau được.

Dượng đứng dậy đến bên tôi, vòng tay choàng qua người tôi an ủi:
-Có vậy mà anh tưởng chuyện gì quan trong lắm chứ. Thì chúng mình vẫn gặp nhau vào cuối tuần và những ngày nghỉ lễ cả suốt kỳ nghỉ hè nữa chứ!
Tôi vẫn còn nức lên, dượng phải chùi nước mắt rồi hôn vào môi tôi.
-Thì em vẫn biết vậy nhưng ở nhà lỡ anh kiếm được bà nào khác thì sao?
-Việc gì anh phải kiếm ai, đối với anh em là tất cả mà!
-Nhưng khi em vắng nhà làm sao biết được chuyện gì sẽ xẩy ra khi anh có một mình.
-Liên ơi!Ba năm nay anh vẫn sống trơ trọi một mình thì chỉ vài tháng mà nghĩa lý gì!
-Em chỉ sợ anh ăn quen rồi nhịn không quen. Đàn ông là vậy, họ mau quên lắm!
-Cưng ơi, không phải đàn ông nào cũng vậy, em cứ vơ đũa cả nắm, có phải ai cũng như ai đâu.
Tôi vẫn còn ấm ức khóc:
-Có lẽ em nhận xét sai về anh!
-Còn em thì sao? Anh ở đây lui cui một mình trong khi em ở đó có biết bao gã đàn ông con trai trẻ đẹp con nhà giầu theo đuổi em ở trường thì sao? Anh phải làm gì?

Tôi cũng hơi ngỡ ngàng :

-Anh cứ yên tâm. Thứ nhất anh không già. Thứ hai là không có gã đàn ông con trai nào có thể so sánh được với anh. Em yêu anh.
-Anh cũng yêu em. Còn nếu bây giờ tình yêu của em có đủ mạnh thì chúng ta có thể vượt qua bốn năm đại học của em rồi sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ tới.
-Sau khi tốt nghiệp à!Em sẽ ở mãi bên anh, em biết chắc chắn là như vậy.
-Anh cũng muốn như vậy nhưng chỉ có thời gian đủ để trả lời thôi, còn bây giờ thì chúng ta hãy tận hưởng những gì chúng ta hiện có…
-Em cũng muốn vậy. Tôi mỉn cười gật đầu. Em yêu những gì mình đang có!
-Anh cũng vậy, anh chỉ biết hiện tại mình đang hạnh phúc. Chúng tôi thông cảm nhau rồi tiếp tục bữa điểm tâm.

*
* *

Chúng tôi sống hạnh phúc bên nhau như vậy đến cuối tháng rồi tôi cũng phải xa ông để bước vào ngưỡng cửa đại học. Tôi cũng thú thật rằng có nhiều nam sinh theo đuổi tôi họ tán tỉnh rồi rủ tôi đi chơi, nhưng tôi chẳng màng tới họ một chút mảy may nào. Hầu như mỗi cuối tuần tôi lại trở về nhà với dượng như chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Chúng tôi hiện yêu nhau và sẽ mãi mãi yêu nhau. Chẳng có ai ngoài chúng tôi biết chuyện này.Tôi cũng không còn liên lạc với Dạ Lan cả năm nay rồi nhưng tôi biết tình cô ta không thay đổi hơn nữa tôi cũng chưa bao giờ kể cho cô ta nghe về chuyện giữa chúng tôi.

Rồi cũng hết năm chót của bậc đại học và tôi tốt nghiệp. Tôi trở về tỉnh nhà và xin được một chỗ dậy học tại đây. Dượng và tôi vẫn tiếp tục sống với nhau như một căp vợ chồng, chúng tôi thuờng đi chơi xa, những nơi mà chúng tôi ít gặp người quen để có thể tự do bên nhau.

Một chiều nọ, sau khi yêu nhau, tôi nhận thấy vẻ mặt dượng có vẻ vui tươi khác thưòng, biết là có chuyện gì đó, tôi hỏi:
-Rồi, có chuyện gì vậy?
Dượng cười lắc đầu :
-Có gì đâu !Tại sao em lại hỏi vậy?
-Em biết anh dấu em điều gì phải không?
-Có thể!Dượng làm bộ ẫm ờ.
-Vậy nói đi, anh phải cho em biết!
Ông làm mặt nghiêm với tôi:
-Nếu em muốn biết phải nhắm mắt lại rồi xoè bàn tay ra!
Tôi làm theo lời ông, ông cầm lấy bàn tay tôi rồi đặt một cái gì đó trong lòng bàn tay tôi xong ông cụp lại nói
-Bây giờ em mở mắt ra coi đi!
Tôi mở mắt ra nhìn, trong lòng bàn tay tôi một chiếc nhẫn hột xoàn long lanh. Tôi mừng rú lên:
-Trời ơi!
-Liên à, em có muốn làm vợ của anh không? Anh yêu em quá. Anh muốn sống hết quãng đời còn lại bên em.
-Em chịu!Vừa nói tôi vừa choàng tay đeo lấy cổ ông. Ông cười thật tươi:
-Để anh đeo nhẫn cho em hãy.
Tim tôi đập rộn ràng trong lúc ông đeo nhẫn cho tôi:
-Em muốn tụi mình làm đám cưới!
-Anh cũng muốn vậy, nhưng vì anh đã nhận em làm con nuôi rồi anh không thể làm đám cưới với em được nữa, tuy nhiên chúng mình vẫn có thể sống bên nhau như vợ chồng chẳng ai thèm để ý đến tụi mình đâu!
-Em yêu anh nhiều lắm. Tôi ôm hôn ông thật đắm đuối.

*
* *

Chúng tôi sống bên nhau như vợ chồng đã được trên sáu tháng rồi, càng ngày chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Tôi nghĩ cũng thiệt là lạ, tôi đã tìm thấy tình yêu trong chính ngôi nhà tôi sống. Tôi không còn nghĩ ông là cha nuôi của tôi nữa. Với tôi ông chỉ là một người đàn ông mà tôi yêu và thuần túy chỉ như vậy thôi.

Tôi đã dấu không nói cho ông một điều bí mật, cho tới buổi chiều hôm đó khi ông đi làm về, có lẽ linh cho ông biết à tôi dấu ông gì đó, nhưng ông không tra hỏi gì tôi cả, cho đến khuya hôm đó khi chúng tôi nằm bên nhau trên giường, tôi nghĩ đó là lúc thuận tiện để nói cho ông hay. Ông nhìn tôi với nét mặt lo âu còn tôi thì chơi trò nhức nhối:
-Có gì vậy ? Sao anh nhìn em kỹ thế?
-Nói cho anh biết đi mà… Ông nài nỉ.
-Có gì đâu mà nói!
-Liên ơi, nhất định em đang dấu anh điều gì phải không?
-Có thể! Tôi vẫn chối quanh.
Ông ôm lấy tôi
-Bây giờ mà em còn chơi trò “đố ai” nữa hay sao?
Tôi cười lớn :
-Em chỉ muốn nói…cho anh biết…anh sắp…anh sắp làm cha rồi!
Ông ôm chặt lấy tôi rồi đặt tay lên bụng tôi :
-Em sẽ là một người mẹ tuyệt vời…
Tôi cũng cười lại:
-Còn anh, anh cũng là một người cha… trên cả tuyệt vời, em biết chắc vậy.
Chúng tôi cùng phá lên cười rồi ôm lấy nhau,như những cặp vợ chồng bình thường.

Tình yêu của chúng tôi mãnh liệt không phải là tình cha con mà là tình yêu vợ chồng đúng nghĩa của nó…

Hết.

Tôi ghét dượng ngay từ lúc gặp ông lần đầu tiên. Tôi còn nhớ rõ lúc đó tôi chỉ mới lên 7 tuổi thôi. Mẹ tôi vừa mới ly dị với Ba tôi, và đó cũng là lúc mà tôi cảm thấy cô đơn nhất, tôi thù ghét mẹ tôi đã bỏ cha tôi để lấy ông và tôi vẫn còn giữ hoài cái ý nghĩ này trong đầu .

Càng lớn lên tôi càng căm thù dượng , tôi chỉ biết một điều là cuộc đời tôi bị giao động mạnh bởi cuộc ly hôn của cha mẹ tôi, dù rằng dượng đã đối xử với tôi thật tốt như một người cha ruột đối với con, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi luôn luôn tỏ ra chống đối lại ông.

Má tôi và tôi thường có những cuộc đấu khẩu về dượng , nhất là từ khi tôi bước vào tuổi vị thành niên thì tình trạng lại càng tệ hơn, nhưng tôi cũng phải ngạc nhiên là dượng luôn luôn chăm xóc rất chu đáo cho chúng tôi. Mẹ tôi bị bệnh nên bà không thể có con được nữa, tôi nghĩ ông sẽ bỏ mẹ tôi để kiếm con nối dõi, nhưng không, trái lại ông luôn luôn quấn quýt bên mẹ tôi để an ủi và tận tình lo lắng cho chúng tôi. Khi tôi lên 13 tuổi thì ông làm giấy nhìn nhận tôi là con đỡ đầu của ổng, bất chấp sự chống đối và thái độ khinh ghét của tôi, ông vẫn giữ nguyên quyết định này làm tôi đến ngỡ ngàng !

Đến lúc nhận được giấy tờ chính thức thì tôi gào lên với má tôi :

-Tại sao ông làm vậy ? Con không phải là con của ổng ! Con không muốn mang dòng họ của ổng ! Ông ấy không phải là cha con !

Mắt tôi nhòa lệ :

-Má ! Má nghĩ sao chuyện này?
-Bởi ông luôn săn sóc đến chúng mình, ông không bao giờ đánh đập má, không bao giờ đánh con. Mẹ nghĩ là con nên cho ổng một dịp may vì ổng còn tốt hơn cả chính cha ruột con nữa.
-Không đúng vậy! Má không bao giờ cho cha con dịp may được làm một người cha đúng nghĩa. Má đã đuổi ổng đi để vui bề với dượng . Hơn nữa dượng còn trẻ hơn má đến cả 10 tuổi lận!

Má tôi lấy tay làm dấu ngăn tôi lại :

-Liên, vậy đủ rồi. Dượng chỉ lớn hơn má có 6 tuổi thôi! Nhưng điều đó đâu có gì liên quan dến chuyện này. Má xa ba con vì ông ấy đánh đập má nhiều lần, con còn quá nhỏ để biết những gì đã xẩy ra cho má, bây giờ thì con nên chấm dứt chuyện này đi.
-Khi con đủ 18 tuổi con sẽ tìm đến ở với Ba ruột của con. Dượng tạm thời chỉ là người thay thế cha con mà thôi !Con ghét ổng!

Bốp! Tôi cảm thấy nóng rát một bên mặt vì cái tát của má tôi. Tôi lấy tay ôm mặt khóc lớn. Tôi đứng chết lặng trong khi má tôi thì tỏ ra xúc động mạnh bà như muốn tìm lời gì đó dể xin lỗi tôi nhưng tôi đã chạy vội về phòng.

Suốt ngày hôm đó tôi khóc thật nhiều, tôi nghĩ má tôi hết còn yêu thương tôi và dượng là người đã lấy di tình mẫu tử cũa chúng tôi, cũng chính ông đã làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình chúng tôi. Tôi không hiểu tại sao má tôi có thể hành động như vậy được.

*
* *

Khi tôi lên 15 tuổi thì một tai biến lớn xẩy ra làm đảo lộn đời sống của tôi. Má tôi thường đón tôi tại trường học. Ngày hôm đó hơi lạnh, trời lại mưa to gió lớn,tôi đứng đợi ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ mà Má tôi vẫn chưa đến đón, đang đi bộ tà tà về nhà thì tôi thấy xe dượng xà tới:

-Liên! Lên xe gấp ba chở đi. Má con…Má con bị tai nạn giao thông.

Tôi hết bình tĩnh:

-Cái gì ? Dượng nó sao?
-Lẹ lên con…Chúng ta phải tới bệnh viện gấp!
Tôi nín thinh ngồi lên xe của dượng. Trời mưa rét. Dượng cũng yên lặng lái xe. Tim tôi đập thình thịch hy vọng má tôi không việc gì!

Khi tới bệnh viện chúng tôi chạy thẳng vào khu cấp cứu để nhìn má tôi. Vị bác sĩ chờ chúng tôi ngay ngoài cửa phòng với nét mặt buồn bã. Dượng dơ tay cho tôi nắm rồi bước tới trước mặt ông bác sĩ.

– Ông là Trần ?
-Vâng tôi dây. Bệnh tình nhà tôi ra sao Bác sĩ ?
-Tôi sợ bà Phan (tên của má tôi) khó qua khỏi! Bà mất nhiều máu quá!
Người tôi lạnh di , tôi run lên trong khi tiếng dượng như gào lên:
-Không…Trời ơi! Không thể như vậy được…
-Tôi ân hận đã không làm gì hơn được! Vị bác sĩ nói thêm.

Toàn thân tôi bất động, tôi chết lặng nắm chặt tay dượng , ông cũng nhìn tôi với cặp mắt u buồn đẫm nước mắt:
-Đau lòng quá con ơi! Dượng ân hận quá!

Tôi đứng như trời trồng trong vài phút cho đến lúc nước mắt tôi trào ra rơi rớt xuống mặt tôi. Tôi thật xúc động không nói được gì. Dượng choàng tay qua vai tôi như để biểu lộ sự an ủi. Tôi như trong cơn ác mộng , tôi hy vọng mình tỉnh khỏi cơn mộng để nhìn thấy lại Má tôi hiện hữu bên cạnh tôi. Nhưng rồi tôi cũng nhận thức đây không phải là một cơn ác mộng mà đây là sự thật. Má tôi !…Má tôi đã chết…

Sau một hồi lâu bất động, tôi rời dượng . Dượng nhìn tôi với ánh mắt buồn thảm. Mắt ông đã đỏ lên vì khóc. Tôi nhìn ông xúc động. Cuối cùng tôi cũng gào lên thành tiếng:

-Má ơi! Má bỏ con thật rồi sao?.. Không…Trời ơi!

Dượng vội ôm lấy tôi, ổng kéo sát tôi vào người ông như để che chở, bao bọc tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi ôm lấy ông . Cả hai chúng tôi bật khóc một hồi lâu…

*
* *
Sau ngày má tôi chết, tôi như bị rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tôi sụt ký gầy hẳn đi vì không thiết ăn uống gì cả! Hầu như suốt cả buổi chiều tôi tự giam mình trong phòng để vẽ và nghe nhạc. Dượng thì làm việc buổi chiều ,ông làm quản lý cho một câu lạc bộ thể thao, do đó tôi phải coi nhà một mình cho đến lúc ổng trở về khoảng mười giờ tối mỗi ngày.

Dượng và tôi ít nói chuyện với nhau. Tôi vẫn còn cảm thấy tức giận về sự có mặt của ông trong cuộc sống của tôi, khi tôi nghĩ chính ông là đầu mối phá vỡ tình thương của má tôi đối với tôi. Đầu óc tôi luôn luôn nghĩ đến Ba ruột tôi. Má tôi thì bà chẳng bao giờ nói chuyện với tôi về Ba tôi cả. Bà chỉ luôn nói là tôi còn quá trẻ để hiểu về ổng. Tôi nghĩ cũng có phần đúng như vậy vì khi hai người chia tay nhau tôi mới chỉ lên ba tuổi. Rồi cũng kể từ đó tôi không có dịp nhìn thấy ba tôi nữa. Tôi chỉ nghĩ là má tôi không muốn cho tôi gặp lại ba tôi thôi.
Full clip bố dượng và con gái làm tình chất lượng cao 2015 cực hay và cực vip
Full clip bố dượng và con gái làm tình trên điện thoại iphone, ipad, android, nokia, samsung, htc,….
Video hot Full clip bố dượng và con gái làm tình.

Từ khóa người dùng đã tìm kiếm: phim sex người mẹ tuyệt vời, sex bo duong, xem phim sex loạn luân con dâu dâm đãng dê bố chồnf, phim sex bo duong va con gai, con gai lam tinh, phim sex bố dượng khoai to, phim sex con gái gặp ác mộng qua phòng dượng, phim sex mỹ bố dượng khoai to và con gái dam đãng, xxx loan luan cha con anh em japan net

Tags: , , , , , , , , , , , , ,

Viet Phim Sex.com chỉ phục vụ phim sex cho người trên 18 tuổi, hãy rời khỏi website nếu bạn chưa đủ tuổi xem phim sex.NGHIÊM CẤM THỦ DÂM HOẶC LÀM TÌNH KHI XEM SEX